Thứ Sáu, 23 tháng 9, 2016
Cán bộ Ngân hàng Eximbank chiếm đoạt gần 50 tỷ đồng
Cán bộ Ngân hàng Eximbank chiếm đoạt gần 50 tỷ đồng
Thứ 7, 06:40, 24/09/2016
VOV.VN - Lợi dụng mối quan hệ, vị trí công tác Nguyễn Thị Lam đã giả mạo chữ ký chiếm đoạt hơn 40 tỷ đồng của khách hàng.
Sau khi được vận động, Nguyên Thị Lam (SN 1987, trú tại huyện Đô Lương, nguyên cán bộ kiểm ngân của Phòng giao dịch Ngân hàng TMCP Xuất nhập khẩu Việt Nam, Eximbank) chi nhánh Nghệ An đã đến cơ quan điều tra đầu thú, khai nhận hành vi phạm tội của mình.
Theo lời khai ban đầu của đối tượng: Lợi dụng vị trí công tác của bản thân và mối quan hệ mật thiết với các khách hàng trong quá trình thực hiện giao dịch cho khách hàng tại Phòng giao dịch thuộc Ngân hàng TMCP Xuất nhập khẩu Việt Nam chi nhánh Nghệ An: Nguyễn Thị Lam đã giả mão chữ ký, lập hồ sơ khống để đề nghị khách hàng ký vào hồ sơ, sau đó thực hiện giao dịch rút tiền hoặc chuyển khoản tiền tại sổ tiết kiệm của các hàng gửi tiền tiết kiệm trong ngân hàng đến các tài khoản khác. Theo đó từ tháng 4/2016 đến nay, số tiền Lam đã chiếm đoạt của khách hàng lên đến hơn 40 tỷ đồng.
Trong số các nạn nhân của Lam có người bị chiếm đoạt hàng chục tỷ đồng. Công an tỉnh Nghệ An đã khởi tố vụ án, tạm giữ hình sự Nguyễn Thị Lam để tiếp tục điều tra làm rõ hành vi: Lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản.
Hiện tại vụ án đang được công an tỉnh Nghệ An tiếp tục điều tra làm rõ./.
http://vov.vn/tin-nong/can-bo-ngan-hang-eximbank-chiem-doat-gan-50-ty-dong-553403.vov
Chủ Nhật, 3 tháng 8, 2014
Thứ Sáu, 6 tháng 9, 2013
TIÊU HỦY VŨ KHÍ GIẾT NGƯỜI TRÊN TOÀN THẾ GIỚI !
Mạn phép, gửi bạn 1 bản :
Vì Hòa bình cho Nhân Loại
Thư gửi Tổng thống các nước, các Tổng bí thư của các Đảng, và những người cầm quyền trên mọi lĩnh vực, cùng nhân dân trên toàn thế giới !
Nhân dân Toàn thế giới , không trừ một ai, đều mong muốn có hòa bình ! Nhưng chiến tranh vẫn luôn luôn xảy ra ! nguồn gốc của chiến tranh có nhiều, song yếu tố quan trọng nhất là Vũ khí ! Vì vậy, nếu trên toàn thế giới, không trừ một nước nào, tự nguyện tiêu hủy toàn bộ vũ khí... giết người, bất kể đó là loại vũ khí gì dùng để giết người, thì sẽ không ai có vũ khí để giết người ! hoà bình sẽ đến với nhân loại !
Loài người phát minh ra các loại Vũ khí là để tự vệ hoặc giết nhau, Nếu tất cả đều không ai có Vũ khí thì không ai giết ai, cũng không cần tự vệ nữa !
Nhân loại, khi không ai có vũ khí , hòa bình là vĩnh viễn !
Kính mong ai đọc thư này, hãy chia sẻ ước muốn này, một ngày không xa, ước muốn này có thể trở thành hiện thực trên toàn thế giới !
Các bạn ạ ! không ai đánh thuế ước mơ, bạn cũng hãy ước mơ đi ! và hành động vì ước mơ ! vì hòa bình cho nhân loại !
Các Bạn ạ ! vì có bất bình đẳng nên sinh ra chiến tranh hòng san cho bình đẳng ! Nhưng Loài người còn có nhiều cách giải quyết bất bình đẳng khác nhau ! không nhất thiết phải sử dụng chiến tranh, sử dụng vũ khí ! Ví dụ dùng Đối thoại ! Người ta thường nói: Hết đấu khẩu là dùng đến đấu súng ! giả sử nếu không có súng, sẽ phải là tiếp tục đối thoại và thuyết phục, hòa giải, hòa bình . Nếu bị độc tài bóc lột và đàn áp- chúng ta phải đấu tranh với bọn họ, nhưng không nhất thiết phải " cắt cổ " bọn độc tài ! Một vấn đề đặt ra, luôn luôn có nhiều cách giải quyết, bạn ạ !
Nếu nói rằng thời đại ngày nay là thời đai : hợp tác, hòa nhập, và cùng phát triển. Giả sử không hợp tác được, sẽ lại dùng Vũ khí đe dọa để ép buộc hợp tác ! khẩu hiệu hòa nhập và cùng phát triển cũng vậy ! đằng sau các khẩu hiệu này là súng ống ! Thời đại này đang “ nói chuyện” với nhau bằng súng ống là chính, chính quyền dùng súng ống sát hại nhân dân, nước này đe dọa nước khác cũng vậy !
Có thể nói hơi quá rằng: Đại đa số các kẻ cầm quyền trên thế giới đều có “ Nợ máu, hoặc nợ mồ hôi, nước mắt và nhiều tiền bạc ” của nhân dân nước mình và các nước khác ! Nếu tiễu trừ Vũ khí giết người, thì họ không có gì để trấn áp, giết hại nhân dân khi nhân dân muốn đòi nợ họ ! Vì vậy, việc tiễu trừ tất cả vũ khí giết người, trên toàn thế giới, theo như nguyện vọng của chúng ta, gần như là không thể ! Tuy nhiên, mục tiêu vì hòa bình sẽ được cả nhân loại tiến bộ ủng hộ !
Chiến tranh thế giới thứ 2 đã chấm dứt từ ngày 7/5/1945, nhưng thật không may cho loài người, kể từ ngày đó đến hôm nay, ngày 2/9/2013, tiếng súng vẫn luôn luôn Vang lên ở khắp đâu đó trên thế giới này ! hàng trăm triệu người đã bỏ mạng hoặc mang thương tật kể từ ngày đó, chỉ vì tham vọng điên cuồng và rồ dại của những kẻ cầm quyền dã man ! gieo chết chóc cho nhân loại ! cho chính con em, bố mẹ, vợ hay chồng mình ! 68 năm đã trôi qua, đến hôm nay là quá đủ rồi ! các bạn hãy cùng tôi , tìm mọi cách kêu gọi Tiêu hủy tất cả các loại vũ khí giết người, trên toàn thế giới, không trừ bất cứ một nước nào ! Các bạn: Hãy cất lên tiếng nói một cách đầy thuyết phục, đi các bạn, góp phần cùng tôi, giúp thật sự chấm dứt chiến tranh vĩnh viễn trên toàn thế giới !
Vũ khí nếu con người sử dụng, thì con người giết nhau, chứ không phải Vũ khí giết người ! Không có vũ khí, nếu muốn giết nhau, con người vẫn còn có vô vàn cách khác nhau để giết nhau, phải không bạn ! Cái đầu của người cầm Vũ khí mới là nguy hiểm ! Lời nói đôi khi sắc như dao , kiếm ( Giết người không gươm giáo ) Đó là nói về : với những lời nói ác khẩu, của những người khẩu Phật tâm xà ! Nói rất hay nhưng là những lời nói mỵ dân, lừa dân, những lời nói đạo đức giả ! Có lời nói giết chết người, nhưng ngược lại, cũng có nhiều lời nói cứu sống một người, và có khi còn cứu sống hàng vạn, hàng triệu người, bạn ạ ! Nhưng, Trước hết, tất cả các loại Vũ khí giết người phải bị tiêu hủy ngay tức khắc và trên toàn thế giới, con người mới tạm bình yên được, bạn ạ ! Trân trọng !
Tranh luận về Hòa Bình !:
Bạn Danbo Ru viết: Mình nghĩ tiêu hủy vũ khí ko phải là nguyên nhân cũng như biện pháp để chấm dứt chiến tranh, ngược lại vũ khí còn là công cụ để con người sinh tồn và phát triển !
Cách duy nhất để xóa bỏ chiến tranh là xóa bỏ ranh giới quốc gia và dân tộc để chỉ còn 1 quốc gia duy nhất là trái đất và dân tộc duy nhất là người trái đất ! Lúc đó thì chẳng còn lý do gì để... dẫn đến chiến tranh nữa cả !
Bạn Thanh Pham Xuan Hp bình luận thêm: Đúng vậy, bạn Danbo Ru ạ ! tuy nhiên, nếu vẫn còn súng ống, vũ khí trong tay, chiến tranh vẫn tiếp diễn. Vấn đề chúng ta muốn là : không để xảy ra chiến tranh ! không tiêu hủy toàn bộ các loại vũ khí giết người, dù cả quả đất này có là 1 nước đi chăng nữa, vẫn có chiến tranh xảy ra ! Ví dụ: trong 1 nước , hiện nay vẫn có chiến tranh nội bộ ! Dù cả trái đất là 1 nước đi nữa, vẫn sẽ xảy ra " nội chiến ", nếu không tiêu hủy toàn bộ Vũ khí, bạn ạ ! Tuy nhiên, ngành sản xuất Vũ khí, có lợi nhuận khổng lồ,vì vậy, họ luôn luôn khuyến khích chiến tranh, để tiêu thụ vũ khí, họ sẽ phản đối kịch liệt việc tiêu hủy vũ khí này ! khó có ai đủ Lý luận và dũng khí để " đánh gục" các tập đoàn khổng lồ sản xuất vũ khí chuyển sang sản xuất các hàng tiêu dùng khác ! Các Quốc gia cũng vậy, họ đang cần Vũ khí để trấn áp mãnh liệt nhân dân, nếu nhân dân không chịu được sự thống trị đầy bất công của họ ! ( Nếu sự thống trị của họ, không tạo ra bất công, nhân dân sẽ không chống lại , thì quốc gia họ cũng không cần vũ khí làm gì cả ! Như vậy, mục đích tiêu hủy mọi loại Vũ khí giết người, còn tạo ra sức ép đối với các nhà cầm quyền là phải không được để tạo ra bất công trong đất nước của Họ ! để không ai có lý do chống lại họ, họ cũng không có lý do để dùng vũ khí, giết hại chính đồng bào của mình nữa, có khi lại giết cả chính bố mẹ, vợ, chồng, con cái của chính mình nữa, bạn ạ !) Các bạn ạ !
Diễn Ðàn Thế Kỷ: Minh Diện - Lương khùng. Hay sự kinh khủng suy tho...
Diễn Ðàn Thế Kỷ: Minh Diện - Lương khùng. Hay sự kinh khủng suy tho...: Minh Diện - Mấy ngày nay dư luận xôn xao chuyện lương khủng của cán bộ lãnh đạo bốn công ty Trách nhiệm hữu hạn một thành viên trong...
Thứ Tư, 28 tháng 8, 2013
LTS - Cách mạng là sự nghiệp của quần chúng và Đảng là vấn đề cốt tử của cách mạng. Trong cuốn “Đường cách mệnh”, in lần đầu tiên năm 1927 ở Quảng Châu, Chủ tịch Hồ Chí Minh đặt vấn đề: “Cách mệnh trước hết phải có gì?” và Người nêu rõ: “Cách mệnh trước hết phải có Đảng cách mệnh để trong thì vận động và tổ chức dân chúng, ngoài thì liên lạc với với dân tộc bị áp bức và vô sản giai cấp mọi nơi”. Lịch sử cách mạng Việt Nam 80 năm qua đã chứng minh rõ điều ấy!
Kỷ niệm 80 năm thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam, Báo SGGP khởi đăng loạt bài về “Đảng với dân - từ lý luận đến thực tiễn” trong bối cảnh cả nước đang chuẩn bị Đại hội Đảng các cấp tiến tới Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XI của Đảng, nhằm giữ vững và tăng cường đoàn kết trong Đảng, nâng cao sức chiến đấu của Đảng, chuẩn bị để Đảng bước vào thập niên mới của thế kỷ 21, hoàn thành tốt sứ mạng nặng nề vẻ vang trước đất nước và dân tộc.
Nguồn sức mạnh của Đảng
Đảng CSVN là Đảng của giai cấp công nhân, đồng thời là Đảng của dân tộc Việt Nam. Ngay từ khi ra đời đến nay, Đảng CSVN luôn là người đại diện xứng đáng cho lợi ích của giai cấp công nhân, nhân dân lao động và cả dân tộc. Tại Đại hội lần thứ II của Đảng (tháng 2-1951), Hồ Chí Minh khẳng định: “Trong giai đoạn này, quyền lợi của giai cấp công nhân, nhân dân lao động và của dân tộc là một. Chính vì Đảng Lao động Việt Nam là Đảng của giai cấp công nhân và nhân dân lao động nên nó phải là Đảng của dân tộc Việt Nam”.
Nhất quán với quan điểm này, khi miền Bắc tiến hành cuộc cách mạng XHCN, vào năm 1961, Hồ Chí Minh nhấn mạnh: “Đảng ta là Đảng của giai cấp, đồng thời cũng là của dân tộc, không thiên tư, thiên vị”. Vận dụng sáng tạo những nguyên tắc về Đảng kiểu mới của V.I.Lênin vào hoàn cảnh cụ thể Việt Nam, Hồ Chí Minh yêu cầu Đảng phải tập hợp được trong hàng ngũ của mình những người trong giai cấp công nhân, nông dân nghèo, binh lính… miễn là những người đó “tin theo chủ nghĩa cộng sản, chương trình Đảng và Quốc tế Cộng sản, hăng hái đấu tranh và dám hy sinh phục tùng mệnh lệnh Đảng và đóng kinh phí, chịu phấn đấu trong một bộ phận Đảng”.
Khi nói Đảng của giai cấp công nhân, đồng thời là Đảng của dân tộc thì điều đó không có nghĩa là “Đảng toàn dân”, không mang bản chất giai cấp. Ngay khi tuyên bố thành lập Đảng, Hồ Chí Minh đã xác định rõ bản chất giai cấp công nhân của Đảng. Ở đây, bản chất giai cấp công nhân của Đảng thể hiện không chỉ ở số lượng đảng viên xuất thân từ giai cấp công nhân mà điều cơ bản là ở chỗ lập trường của giai cấp công nhân và nền tảng tư tưởng của Đảng chính là chủ nghĩa Mác - Lênin.
Nghị quyết Đại hội VII của Đảng đã chỉ rõ: “Khẳng định bản chất giai cấp công nhân của Đảng, chúng ta không tách rời Đảng và giai cấp với các tầng lớp nhân dân lao động khác, với toàn thể dân tộc. Ngay từ khi mới thành lập, Đảng ta đã mang trong mình tính thống nhất giữa yếu tố giai cấp và yếu tố dân tộc. Chính lập trường và lợi ích giai cấp công nhân đòi hỏi trước hết phải giải phóng dân tộc. Đảng tìm thấy nguồn sức mạnh không chỉ ở giai cấp công nhân mà còn ở các tầng lớp nhân dân lao động, ở cả dân tộc”.
Phải làm tròn nhiệm vụ làm cho đồng bào sung sướng!
Trong quan niệm của Hồ Chí Minh, giai cấp công nhân là giai cấp lãnh đạo cách mạng và với tư cách đó, giai cấp công nhân bao giờ cũng là đội tiên phong của cả dân tộc. Vì vậy, khi Người nói Đảng CSVN là Đảng của giai cấp công nhân, nhân dân lao động và của cả dân tộc Việt Nam, hay “Đảng cách mạng chân chính”, “Đảng mácxít - Lêninnít”… thì trong tư tưởng của Người, Đảng bao giờ cũng là “đội tiên phong dũng cảm và bộ tham mưu sáng suốt của giai cấp vô sản, của nhân dân lao động và của cả dân tộc”. Và bản chất giai cấp của Đảng chỉ là một: Đảng mang bản chất giai cấp công nhân, được xây dựng theo nguyên tắc về Đảng kiểu mới của V.I Lênin.
Khi khẳng định bản chất giai cấp công nhân của Đảng, bao giờ Người cũng gắn Đảng với vai trò lãnh đạo cách mạng, với vị trí của đội tiên phong trong sự nghiệp giải phóng dân tộc, giải phóng giai cấp, giải phóng con người.
Hồ Chí Minh nhấn mạnh: “Đảng không phải là một tổ chức để làm quan phát tài. Nó phải làm tròn nhiệm vụ giải phóng dân tộc, làm cho Tổ quốc giàu mạnh, đồng bào sung sướng”. Rằng cách mạng Việt Nam “phải có đường lối cách mạng đúng, có Đảng của giai cấp vô sản lãnh đạo đúng. Đường lối ấy chỉ có thể là đường lối của chủ nghĩa Mác - Lênin được vận dụng một cách sáng tạo vào hoàn cảnh cụ thể của dân tộc”.
Khẳng định chủ nghĩa Mác - Lênin là nền tảng tư tưởng, là kim chỉ nam cho mọi hoạt động của Đảng, Hồ Chí Minh chỉ rõ: “Đảng muốn vững thì phải có chủ nghĩa làm cốt, trong Đảng ai cũng hiểu, ai cũng phải theo chủ nghĩa ấy. Đảng mà không có chủ nghĩa cũng như người không có trí khôn, tàu không có bàn chỉ nam. Bây giờ học thuyết nhiều, nhưng chủ nghĩa chân chính nhất, chắc chắn nhất, cách mạng nhất là chủ nghĩa Lênin”.
Lấy chủ nghĩa Mác - Lênin “làm cốt”, điều đó không có nghĩa là vận dụng một cách máy móc, rập khuôn từng câu, từng chữ của C. Mác, Ph. Ăngghen và V.I. Lênin mà phải nắm lấy cái bản chất khoa học, cách mạng và sáng tạo của chủ nghĩa Mác. Đồng thời phải biết “phân tích cụ thể tình hình cụ thể” của thực tiễn cách mạng Việt Nam để hoạch định đường lối, chính sách đúng đắn.
Khẳng định chủ nghĩa Mác - Lênin là nền tảng tư tưởng, là kim chỉ nam cho mọi hoạt động của Đảng, Hồ Chí Minh luôn nhắc Đảng ta khi vận dụng lý luận cách mạng ấy phải sáng tạo, tránh giáo điều và không được xa rời những nguyên tắc cơ bản của nó. Đồng thời phải ra sức làm giàu trí tuệ của Đảng bằng cách không ngừng học tập nâng cao trình độ lý luận, thực tiễn cách mạng, đấu tranh chống chủ nghĩa cơ hội, xét lại…
Chủ tịch Hồ Chí Minh khẳng định: “Chỉ có sự lãnh đạo của một đảng biết vận dụng sáng tạo chủ nghĩa Mác - Lênin vào điều kiện cụ thể của nước mình thì mới có thể đưa cách mạng giải phóng dân tộc đến thắng lợi và cách mạng xã hội chủ nghĩa đến thành công”.
Thực tiễn đã cho thấy, trong 80 năm tồn tại và phát triển của mình, Đảng Cộng sản Việt Nam là người duy nhất lãnh đạo cách mạng Việt Nam và cách mạng Việt Nam 80 năm qua luôn “cần có sự lãnh đạo của một Đảng cách mạng chân chính của giai cấp công nhân, toàn tâm toàn ý phục vụ nhân dân” để đưa cách mạng giải phóng dân tộc đến thắng lợi và cách mạng XHCN đến thành công!
Chủ Nhật, 28 tháng 7, 2013
Thứ Ba, 16 tháng 7, 2013
NHẠC SĨ NGUYỄN VĂN TÝ BÂY GIỜ ĐÂY !
DƯ ÂM BUỒN
MINH DIỆN
Tôi dừng xe trước căn nhà nhỏ bé số 94/19 trong con hẻm đường Trần Khắc Chân, quận 1, thành phố Hổ Chí Minh. Nhìn qua cửa sổ tôi đã thấy mái đầu trắng phơ mờ ảo. Đó chính là nhạc sỹ Nguyễn Văn Tý, một cây đại thụ trong làng âm nhạc Việt Nam, nổi tiếng với các tác phẩm như Dư âm, Mẹ yêu con, Bài ca năm tấn, Người đi xây hồ Kẻ Gỗ, Dáng đứng Bến Tre...
Một phụ nữ bồng đứa trẻ bước ra, hỏi tôi:
- Chú tới thăm nhạc sỹ hả?
- Vâng!
- Mời chú vào!
Tôi bước qua manh chiếu, tránh mấy thứ đồ lộn xộn, vào căn phòng nhỏ xíu. Chiếc giường cá nhân thấp gần sát đất trải tấm đệm rách, có chiếc gối và chiếc mền chăn nhàu nát. Trên tường treo chiếc đàn tì bà cũ kỹ đứt dây cạnh tấm ảnh chủ nhân thời hoàng kim. Cạnh cửa sổ một chiếc bàn con, vài quyển sách và bản nhạc phủ đẩy bụi bặm. Bên trái một chiếc đàn Organ có lẽ ra đời từ những năm tám mươi, đã rệu rã với những phím đàn đen xỉn, mốc meo. Chiếc máy Cassete cũng cũ kỹ như chiếc đàn Organ đặt trên đầu giường, băng ghi âm đang nhả bài Dư âm, giọng ca buồn của Ánh Tuyết như cô đặc trong bầu không khí ẩm mốc, cô quạnh.
Nhạc sỹ đang chuẩn bị ăn cơm chiều. Chiếc khay nhựa đặt trên chiếc ghế gỗ, có chén cơm, chén canh, vài miếng đậu phụ. Tôi lên tiếng:
- Em chào anh ạ!
Ông già ngẩng nhìn tôi. Khuôn mặt vuông vức, vầng trán cao, tóc râu trắng toát lòa xòa.
- Em là ai nhỉ? Anh quên mất rồi!
- Minh Diện đây anh !
- À, anh nhớ ra rồi! Khỏe không em?
Ông chìa bàn tay xương xẩu, khô héo, teo tóp cho tôi , rồi bào :
- Đưa giúp anh chiếc gậy , anh em mình ra kia uống trà!
Tôi nói:
- Thôi, ngoài đó đang sắp mưa, lạnh lắm!
Nhạc sĩ Nguyễn Văn Tý
- Ừ, thế thì ngồi đây nói chuyện!
Ông nói thế, và cười. Vẫn ánh lên nét hồn nhiên trên đôi mắt đa tình của một thời từng làm rạo rực trái tim bao cô gái trẻ. Ánh mắt của một mối tình ngang trái đẹp như mơ , tạo lên một “dư âm” hơn nửa thế kỷ trước.
Nguyễn Văn Tý năm nay đã 89 tuổi. Ông kể, hồi ấy ông ở Quỳnh Lưu, Nghệ An, có người mai mối cho một người con gái và dẫn đến nhà cô chơi. Cô ấy đẹp nhưng nói nhiều, cái duyên lộ ra hết ra ngoài. Bỗng một cô bé có đôi mắt to tròn, gương mặt thánh thiện, đẹp như vầng trăng mười sáu, thấp thoáng sau chị gái. Nguyễn Văn Tý nhìn đắm đuối và cô bé đáp lại bằng nụ cười e ấp. Thế là cảnh “Tình chị duyên em” xảy ra và người nhạc sỹ chiến sỹ phải nén lòng, lặng lẽ ra đi, bởi ngày ấy kỷ luật vệ quốc quân vô cùng khe khắt.
Rồi một lần Nguyễn Văn Tý tình cờ gặp lại người con gái ở Vinh Yên. Cô đẹp hơn, là một diễn viên văn công, và đã có người yêu. Cô hỏi Nguyễn Văn Tý : “Sao ngày ấy anh bỏ đi biệt ?”. Nguyễn Văn Tý không trả lời, trao cho cô gái bản nhạc Dư âm mà ông đã sáng tác trong một đêm thầm nhớ người con gái ấy:
“ Đêm qua mơ dáng em đang ôm đàn dìu muôn tiếng thơ.../ Đê mê lòng nhớ giấc mơ, môi em hé rung / Anh muốn thành mây nương nhờ làn gió...”
Sau cuộc chia tay , Nguyễn Văn Tý không gặp lại người con gái ấy. Ông bị cuốn theo bước chân hối hả của bạn bè, đồng đội trong cuộc kháng chiến chống Pháp. Ông có mặt trong đoàn văn hóa của Cục quân huấn, rồi nhận nhiệm vụ đi xây dựng Đoàn văn công Sư đoàn 304, làm trưởng đoàn , vừa hát vừa sáng tác trên các mặt trẫn Cao Bằng, Lạng Sơn, Điên Biên Phủ. Tuy nhiên bài “Dư âm” của ông chỉ được hát vài lần rồi bị cấm và ông bị kiểm điểm vì người ta nói bài hát ấy ủy mỵ, thiếu lập trường tư tưởng cách mạng.
Trong khi miền Bắc cấm thì miền Nam lại hát. Bài hát Dư âm bay bổng trên đài phát thanh Sài Gòn . Và đó là tai họa dáng xuống đầu Nguyễn Văn Tý. Người ta ghép ông vào nhóm “Nhân văn giai phẩm”.
Tôi hỏi :
- Có một bài báo viết , ngày ấy , theo lời khuyên của Lưu Hữu Phước, anh về Hưng Yên . Có đúng không anh?
Nhạc sỹ Nguyễn Văn Tý nói:
- Đó là một lý do. Còn một lý do nữa, là mình đã sửa cà nhạc và lời một bài hát cho một nhạc sỹ. Bài hát nổi tiếng và ông ta trở thành một cán bộ lãnh đạo Hội âm nhạc. Ông ta muốn nhân cơ hội đẩy anh đi cho khuất mắt, để khỏi lộ chuyện nhờ sửa nhạc...
- Anh ở Hưng Yên cũng lâu nhỉ?
- Tám năm. Đúng tám năm!
- Ngày đó nhờ ông Lê Qúy Quỳnh và nhà thơ Trần Doanh,anh mới được trở lại Hà Nội?
- Em nhớ dai nhỉ! Đúng vậy đấy. Anh Quỳnh tốt và quý anh lắm. Một hôm anh Trần Doanh xuống chơi, anh nói:
- Cho tôi về Hà Nội đi đây đi đó , may ra viết được cái gì, chứ ở đây mãi làm con chim chết khô trên đồng đay mất thôi!
Trần Doanh đưa tờ giấy bào:
- Viết đơn đi!
Anh viết ,Trần Doanh ký liền và đưa anh Lê Qúy Quỳnh. Anh Quỳnh nói:
- Mình rất quý cậu, bà con Hưng Yên không quên bài “Tiếng chim hót trên đồng đay”của cậu. Đi đâu cũng đừng quên Hưng Yên.
Nguyễn Văn Tý như con chim sải cánh bay khắp mọi miền đất nước. Ông thâm nhập thực tế, chắt lọc chất thơ, chất nhạc từ trong cuộc sống lao động, chiến đấu cùa quân dân ta , tạo nên tác phẩm. Ông sáng tác không nhiều, không có những khúc tráng ca. Những tác phẩm của ông mang đậm chất dân ca, được chắt lọc từ những làng quê ông đã đi qua. Những tác phẩm ấy đi vào lòng người và ngân mãi qua nhiều giọng hát cùa các thế hệ ca sỹ: Mẹ yêu con, Tấm áo chiến sỹ mẹ vá năm xưa, Một khúc tâm tình của người Hà Tĩnh, Dáng đứng Bến Tre...
Bây giờ, khi đêm đêm những bài hát ấy vang lên ở một tụ điềm ca nhạc, một phòng trà,và những ca sỹ lộng lẫy trong ánh đèn mầu, nhận những tràng pháo tay và sau đó nhận những phong bao tiền cát xê vài triệu đồng , thì trong căn phòng vài mét vuông này, người nhạc sỹ già Nguyễn Văn Tý vò võ trong cô đơn, bệnh tật và nghèo túng.
Ông nói với tôi:
- Từ ngày vợ anh chết, anh sống một mình.Anh có hai người con gái, một ở Hà Nội, một ở Sài Gòn , nhưng cả hai đều nghèo , anh không muốn làm gánh nặng thêm cho con cháu. Tất cà các khoản lương hưu và tiền bản quyền của anh mỗi tháng bây giờ được gần sáu triệu. Phần lớn dùng để uống thuốc vì về già nhiều bệnh lắm. Một phần trả lương cho người cháu vợ chăm sóc mình. Mỗi tháng chỉ còn vài trăm ngàn rau dưa thôi em ạ...
- Có cơ quan đơn vị nào quan tâm giúp đỡ anh không? Như Hưng Yên, Thái Bình, Bến Tre, Hà Tĩnh...Những địa phương nổi tiếng nhờ bài hát của anh!
Người nhạc sỹ già khẽ lắc đầu. Và ông nhớ lại một chuyện buồn:
- Một lần, Hội nhạc sỹ tổ chức sinh nhật anh, ông Phó giám đốc sở Văn hóa thông tin tỉnh Bến Tre mang lên cho mười triệu. Ông ấy không đưa cho anh mà đưa cho ban tổ chức. Sau lễ sinh nhật , ban tổ chức mới cho anh biết và bảo số tiền đó đã chi vào lễ sinh nhật hết rồi!
Dừng một lát, nhạc sỹ cười , rướm nước mắt:
- Gìá mà họ chia đôi số tiền đó, cho anh năm triệu em nhỉ?
Tôi động viên ông quên chuyện cũ đi. Ông đã không tiếc tuổi trẻ dấn thân vào con đường cách mạng thì nhớ làm chi những chuyện buồn ấy.
Tôi đặt vào tay nhạc sỹ Nguyễn Văn Tý chút tiền và ghi vào mảnh giấy trên bàn số điện thoai, và dặn ông: “ Khi nào cần anh bảo cô người làm gọi điện cho em!”
Tôi chào ông ra về.
Cơn mưa chiều sắp ập xuống.
Dắt xe ra về, tôi ngoái lại nhìn qua cửa sổ, vẫn thấy mái tóc bạc phơ nghiêng ngả như đung đưa . Và giọng ca Ánh Tuyết hát bài Dư âm buồn thăm thẳm !
Chiều 04-07-2013
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
