Chủ Nhật, 19 tháng 12, 2010

TÁC PHẨM NGHỆ THUẬT ĐẮT GIÁ TRONG LỊCH SỬ

5 tác phẩm nghệ thuật đắt giá nhất lịch sử

Tuần trước, làng nghệ thuật thế giới ghi nhận kỷ lục đắt đỏ mới trong danh sách những tác phẩm từng được đưa ra đấu giá.

1. Tượng L'Homme qui marche I


1. Tượng L'Homme qui marche I


CNN cho biết, tuần vừa rồi, bức tượng bằng đồng của nghệ sĩ người Thụy Sĩ Alberto Giacometti đã lập kỷ lục mới cho tác phẩm nghệ thuật đắt nhất trong lịch sử, khi được mua với giá 104,3 triệu USD tại phiên đấu giá của nhà Sotheby's, London. Nhà Sotheby's cho biết bức tượng được bán cho một người mua giấu tên. Người này đã hào phóng trả cái giá cao gấp 4-5 lần so với dự tính ban đầu của nhà tổ chức. Bức tượng có tên "L'Homme Qui Marche I" ("Người đi bộ I"), trước đó thuộc sở hữu của ngân hàng Đức Commerzbank. Ngân hàng này thừa hưởng bức tượng khi thâu tóm một ngân hàng khác là Dresdner Bank. Ảnh: Nytimes

2. Bức Garçon à la Pipe

2. Bức Garçon à la Pipe

Bức tranh Garçon à la Pipe của Pablo Picasso mô tả một cậu bé người Paris đang cầm tẩu thuốc trên tay. Tác phẩm nghệ thuật này từng 6 năm liền giữ vững danh hiệu đắt nhất thế giới sau khi được mua với giá 104,1 triệu USD hồi 1994 tại New York. Hồi đó, bức tranh gây xôn xao dư luận khi một người mua bí mật đã không ngần ngại trả cái giá cao chưa từng có, cao hơn nhiều so với dự tính của nhà tổ chức ở khoảng 70 triệu USD. Ảnh: Getty Images

3. Bức chân dung nàng Dora Maar

3. Bức chân dung nàng Dora Maar

Thêm một tác phẩm nữa của Picasso lọt vào danh sách đắt giá nhất trong các cuộc đấu giá. Đây là bức chân dung của nàng Dora Maar, người tình của đại danh họa người Tây Ban Nha được vẽ năm 1941. Hồi 2006 ở New York, bức tranh đã được mua với giá 95,2 triệu USD. Ảnh: Getty Images

4. Bức chân dung nàng Adele Bloch-Bauer II



Cũng trong năm 2006, bức chân dung của họa sĩ người Áo Gustav Klimt được bán với giá 87,9 triệu USD tại New York. Bức tranh có từ 1912, là một trong nhiều bức chân dung mà Klimt vẽ nàng Adele Bloch-Bauer, phu nhân của nhà công nghiệp giàu có đã tài trợ cho họa sĩ. Ảnh: Getty Images

5. Bộ ba bức tranh của Francis Bacon



Đây là một trong nhiều bộ ba bức tranh của họa sĩ người Anh Francis Bacon, được bán với giá 86,3 triệu USD hồi 2008, cao hơn con số ước tính 70 triệu USD của nhà đấu giá 70 triệu USD. Ảnh: Getty Images

Thanh Bình

Thứ Sáu, 10 tháng 12, 2010

HLV CALISTO ĐÃ ĐƯỢC TÍN NHIỆM TỪ THÁNG1/2008 VÀ ĐẾN VN TỪ 2000 !




Thứ năm,03-1-2008
Trong buổi họp kế hoạch đầu năm của Bộ Văn hóa-Thể thao và Du lịch, Trưởng bộ môn bóng đá Mai Đức Chung đã tiến cử HLV Calisto vào vai trò HLV trưởng đội tuyển quốc gia. Dù Liên đoàn bóng đá Việt Nam (VFF) vẫn chưa có quyết định cuối cùng, nhưng vào thời điểm này, có lẽ HLV Calisto là ứng cử viên thích hợp nhất để dẫn dắt đội tuyển Việt Nam, ít nhất là trong khoảng thời gian 2008-2009.
Sau thất bại của đội tuyển U-23 Việt Nam tại SEA Games 24 và sự ra đi không thể khác của HLV Riedl khi mô hình "3 trong 1" với sự kết hợp, đan xen giữa các đội tuyển bị khai tử do quá thiếu hợp lý, thiếu hiệu quả, chiếc ghế HLV trưởng đội tuyển quốc gia vẫn còn bỏ ngỏ. Vị trí mà HLV Mai Đức Chung đang nắm giữ chỉ là HLV tạm quyền đội tuyển U-23 và kế hoạch của VFF sắp tới sẽ là tập trung riêng biệt các đội tuyển với các ban huấn luyện độc lập. Bởi vậy, khi đội U-23 (hoặc đội Ô-lim-pích) coi như đã có ban huấn luyện thì đội tuyển quốc gianvẫn đang để trống chiếc ghế HLV trưởng.

Tiêu chí mà VFF đưa ra vào lúc này với HLV trưởng tương lai của đội tuyển quốc gia là phải có sự am hiểu về bóng đá khu vực, có sự thích nghi nhanh, có chiến lược đào tạo và kế hoạch phát triển phù hợp và mức lương không quá 25 nghìn USD. Chủ tịch VFF Nguyễn Trọng Hỷ đã cho biết, danh sách ứng cử viên cho vị trí HLV đội tuyển quốc gia mà VFF đang có là khá dài, nhưng đa số đều không đáp ứng được tất cả các yêu cầu, đặc biệt là vấn đề tiền lương. Những HLV có tên tuổi mà VFF dự định có thể liên hệ đều đưa ra mức lương rất cao, ít nhất cũng là 50 nghìn USD/tháng. Đây là mức lương cao so với "sức chịu đựng" của VFF.

Nếu xét tổng thể, trong hai năm 2008 và 2009, nhiệm vụ của đội tuyển quốc gia chủ yếu sẽ là AFF Cup diễn ra vào cuối năm 2008, bên cạnh đó là một số giải giao hữu quốc tế, còn trong năm 2009, trọng tâm lại là SEA Games 25 dành cho đội tuyển U-23. Bởi vậy, mời HLV cho đội tuyển quốc gia cũng đồng nghĩa với việc chọn thầy cho đội tuyển để thi đấu tại AFF Cup 2008, còn năm 2009 thì đội tuyển quốc gia gần như không có nhiệm vụ quan trọng nào. Chính vì thế, để "tiết kiệm" và đạt được hiệu quả cao nhất, không có phương án nào thích hợp hơn việc mời một HLV có sự am hiểu cặn kẽ, đầy đủ về bóng đá Việt Nam, bóng đá khu vực và có thời gian làm việc hợp lý mang tính thời điểm để hoàn thành những nhiệm vụ trước mắt.

HLV Calisto, khi được hỏi về vấn đề này, cũng đã khẳng định là ông rất muốn được VFF mời và rất tin tưởng vào khả năng của mình, nhưng ông cũng cần có sự trao đổi kỹ lưỡng với ban lãnh đạo CLB Đồng Tâm Long An do vẫn còn hợp đồng với đội bóng này. Chắc chắn, nếu được mời, HLV Calisto (từng dẫn dắt đội tuyển Việt Nam giành huy chương đồng Tiger Cup 2004) sẽ không từ chối và mức lương của ông sẽ nằm trong khung mà VFF có thể ký hợp đồng.

Phương án tốt nhất và vẹn toàn nhất vào thời điểm này là VFF liên hệ với HLV Calisto để nhà cầm quân người Bồ Đào Nha có kế hoạch cụ thể, có phương hướng chuẩn bị trong thời gian thi đấu Petro Vietnam Gas V-League 2008. Kết thúc giải, với sự chuẩn bị trước, hai bên sẽ ký hợp đồng và HLV Calisto sẽ hoàn toàn chủ động trong việc tập trung lực lượng, xây dựng kế hoạch tập huấn, thi đấu tốt nhất cho AFF Cup 2008. Làm như thế, đội tuyển quốc gia sẽ có được sự thích ứng nhanh mà VFF cũng không bị khó xử bởi sau thất bại của đội U-23 Việt Nam tại SEA Games 24, AFF Cup 2008 chắc chắn là giải đấu quan trọng để bóng đá Việt Nam khôi phục lại vị thế của mình trong khu vực
( Cúp AFF Suzuki 2008 VN Vô địch, Cúp AFF Suzuki 2010 VN lại Vô địch ? )

TÍT MÙ NÓ LẠI VÒNG QUANH !




CHONG CHÓNG

Chưa đi hết một giấc mơ
Thời gian đậu xuống bạc phơ mái đầu!
Chong chóng tưởng tít mù đâu
Vợ chồng con cái xa nhau tối ngày!

Đồng tiền đếm mỏng ngón tay
Miếng ăn toan tính mà gầy cả đêm!
Mỗi tầng nhà cất cao thêm
Nghĩa tình theo các bậc thềm phân chia!

Mặt làng lệch mặt nong nia
Ca dao tục ngữ đầm đìa mồ hôi?
Bước chân giẫm nát phận người
Nghìn năm chong chóng chưa thôi tít mù!

NGUYỄN MINH KHIÊM
( Bài đăng trên báo Văn Nghệ số 49(2652)
Thứ bảy,4-12-2010)
(Xin ông Khiêm cho phép !)

GS Ngô Bảo Châu nói gì ?




Toàn văn phát biểu của GS Ngô Bảo Châu


Tại buổi lễ chào mừng diễn ra ở Trung tâm hội nghị quốc gia Mỹ Đình, GS Ngô Bảo Châu đã có bài phát biểu chứa đựng những thông điệp khiến hội trường hơn 3.500 người lặng đi vì xúc động. Xin giới thiệu lại toàn văn bài phát biểu của GS.Ngô Bảo Châu để bạn đọc tham khảo.


Kính thưa Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng,
Kính thưa Chủ tịch Hội đồng học hàm Phó thủ tướng Nguyễn Thiện Nhân
Kinh thưa các vị khách quốc tế,
Kính thưa các thầy các cô giáo,
Kính thưa các quí vị, các đồng nghiệp,
Các bạn sinh viên, học sinh thân mến,
Trước hết tôi xin bầy tỏ tấm lòng cảm kích của tôi với nhà nước và chính phủ đã tổ chức buổi lễ mừng công hôm nay với một tấm lòng trân trọng và chân thành. Tôi cũng thực sự cảm động khi nhận thấy niêm vui, niềm tự hào của giải thưởng Fields đã được chia sẻ với đông bào khắp nơi trên cả nước. Bắt gặp sự hân hoan, niềm tự hào trong mắt các bạn học sinh, sinh viên có mặt trong buổi lễ ngày hôm nay, làm sự hân hoan, niềm tự hào của cá nhân tôi được nhân lên nhiều lần.
Lần đầu tiên, giải thưởng Fields, giải thưởng quan trọng nhất của toán học được trao cho một nhà toán học xuất thân và có quốc tịch của một nước đang phát triển. Sự kiện này có thể sẽ tạo tiền đề cho một sự thay đổi lớn, về chất, cho toán học Việt Nam nói riêng, công tác nghiên cứu khoa học nói chung. Ít nhất đây là cái mà cá nhân tôi, và rất nhiều nhà khoa học và nhà quản lý khoa học có tâm huyết, rất hy vọng. Nhưng trước khi nói về tương lai, tôi nghĩ chúng ta nên điểm lại quá khứ, để tìm hiểu xem cái gì là nguyên nhân, những nhân tố tích cực nào đã đưa đến thành công ngày hôm nay.
Tôi sinh ra trong chiến tranh chống Mỹ và lớn lên trong hoàn cành kinh tế khó khăn của thời kỳ hậu chiến. Tuy không ai thích thú chuyện ôn nghèo kể khổ, ta vẫn không thể không nhớ lại những yếu tố lập thành con người ta, cả về thể xác lẫn tinh thần. Ngay khi còn bé, tôi đã hiểu rằng bố mẹ phải nhịn ăn, nhịn mặc để nuôi tôi khôn lớn. Gần hai mươi năm trở lại đây, tôi sinh sống ở nước ngoài, rất lâu ở Pháp, gần đây ở Mỹ. Tiếp xúc nhiều với cuộc sống ở nước ngoài, tôi có hiểu ra một điều rằng, tuổi thơ của tôi và các bạn cùng lứa tuổi, có thể thiệt thòi hơn về chuyện ăn, chuyện chơi, nhưng về chuyện học tập thì hoàn toàn không, thậm chí theo một nghĩa nào đó, tôi còn có nhiều điều kiện thuận lợi đặc biệt. Sinh ra trong một gia đình trí thức truyền thống, việc học hành của tôi luôn là ưu tiên số một của bố mẹ. Có lẽ vì bố mẹ đều là những nhà khoa học, niềm ham mê khoa học, giá trị tuyệt đối của tri thức đã ngấm vào máu tôi từ lúc nào mà không biết. Trong hầu hết các gia đình Việt Nam, việc học hành rất được coi trọng, nhưng tình yêu tri thức, yêu khoa học, thì theo ý kiến chủ quan của tôi vẫn là chuyện hiếm.
Điều kiện thuận lợi đặc biệt nữa cần kể đến là tuổi học trò của tôi đã được cộng đồng toán học Việt Nam nuôi dưỡng. Tôi hiểu cộng đồng toán học theo nghĩa rộng, từ thầy Tôn Thân giáo viên chuyên toán trường Trưng Vương, đến thầy cô khối chuyên toán A0 trường Đại học Tổng hợp, cho đến nhiều nhà toán học trẻ vào thời đó đã dạy tôi với tất cả sự tâm huyết của mình, hoàn toàn vô tư trong hoàn cảnh kinh tế vô cùng khó khăn của lúc ấy. Tôi không thể kể hết tên các anh, các thầy nhưng xin lấy ví dụ thầy Phạm Hùng khối chuyên toán. Tôi đến học thầy trong căn buồng 8 mét vuông, lúc nào cũng nghi ngút mùi thuốc bắc vì thầy hay đau ốm. Nhưng thù lao duy nhất thầy Hùng nhận từ bố mẹ tôi đôi khi là cân đường, đôi khi là vỉ thuốc bổ. Trong cộng đồng toán học Việt Nam, việc người đi trước nắm tay người đi sau là một chuyện tự nhiên. Gần đây, do có cọ xát với một số ngành khoa học khác, tôi mới sực hiểu ra rằng, tinh thần thương yêu, đoàn kết của cộng đồng toán học Việt Nam là một cái gì rất hiếm hoi, đáng quí. Khoa học của nước ta nói chung, và toán học nói riêng, chưa có một vị trí xuất sắc trên thế giới, nhưng nếu không có tinh thần đoàn kết, thương yêu nhau, cùng với tinh thần nghiêm khắc, không bao che cho những yếu kém về học thuật, thì toán học Việt Nam cũng như các ngành khoa học khác, sẽ không có bất kỳ một cơ hội nào để tiến bộ.
Cái may mắn đặc biệt tiếp theo là việc được Chính phủ Pháp cấp học bổng để sang Pháp học đại học. Là một sinh viên nước ngoài, nhưng trong suốt quá trình học tập ở Pháp, chưa lần nào tôi cảm thấy được kém ưu tiên hơn so với sinh viên Pháp. Ngược lại, chính ông trưởng khoa toán trường Sư phạm Paris nơi tôi học, đã khuyên tôi đi làm luận án tiến sĩ với GS Laumon, một trong những nhà toán học Pháp xuất sắc nhất, và thuyết phục ông Laumon nhận tôi làm học trò. Ông Laumon là người đã giúp tôi từ một cậu sinh viên thích học toán trở thành một nhà toán học chuyên nghiệp. Ông là một người thầy tuyệt vời, trong số 6, 7 người học trò của ông, tính đến nay đã có hai giải thưởng Fields và gần đây nhất, cô học trò trẻ nhất của ông đã được phong làm giáo sư Đại học Harvard khi cô chưa đầy 30 tuổi. Trưởng thành trong nhóm khoa học do ông Laumon và một vài đồng nghiệp của ông lãnh đạo, không chỉ có tôi và anh Lafforgue, người được giải thưởng Fields vào năm 2002, còn có rất nhiều nhà toán học trẻ xuất săc khác. Ôn lại thời gian này, tôi hiểu được sự quan trọng và sức mạnh của những nhóm nghiên cứu khoa học, kết hợp những nhà khoa học có tên tuổi, có kinh nghiệm, có hiểu biết trong nhiều lĩnh vực khác nhau, với những sinh viên nghiên cứu sinh tràn trể hăng say khoa học. Tôi thực sự hạnh phúc khi giải thưởng Fields tuy trao cho cá nhân tôi, nhưng cũng đem lại một sự vinh dự xứng đáng cho cộng đồng toán học Pháp.
Từ hơn ba năm nay, tôi có cái may mắn hiếm có được làm việc ở Viện Nghiên cứu cao cấp ở Princeton. Viên được thành lập từ những năm 30 và là nơi Albert Einstein làm việc hơn 40 năm. Ngoài một số nhỏ những giáo sư cơ hữu của viện, hầu hết là những nhà toán học, vật lý hàng đầu của thế giới, Viện thường xuyên có rất nhiều những nhà khoa học trẻ đến làm việc trong thời gian từ một đến hai năm, sau khi bảo vệ luận án tiến sĩ. Ngoài nguồn hỗ trợ tài chính rất lớn từ Chính phủ Mỹ cũng như từ các tổ chức tư nhân và các cá nhân, cách tổ chức công việc hiệu quả của Viện là cái rất đáng để học tập. Sau 50 năm, tức là một khoảng thời gian không lớn so với lịch sử khoa học, Viện đã trở thành lá cờ đầu của toán học và vật lý lý thuyết và đã đóng một vai trò rất lớn cho sự hình thành của trường phái toán học Mỹ mà vào thời điểm hiện tại, vẫn đóng vai trò số một không thể bàn cãi. Nếu không có thời gian làm việc ở Princeton, rất có thể công trình Bổ đề cơ bản sẽ chưa hoàn thành vào thời điểm này. Ngoài ra, nhờ vào sự tiếp xúc với những nhà toán học thiên tài như Langlands, tôi đã xác định được rõ ràng chương trình nghiên cứu tiếp theo của mình sau khi Bổ đề cơ bản đã hoàn thành.
Từ trải nghiệm ở Pháp cũng như ở Mỹ, tôi hiểu ra rằng môi trường học thuật lành mạnh là điều kiện tiên quyết cho sự trưởng thành của các nhà khoa học trẻ. Môi trường khoa học lành mạnh chính là nơi học thuật và đạo đức trong học thuật được luôn được xếp ở vị trí đầu tiên, cùng với sự bình đẳng giữa các nhà khoa học, không phân biệt già trẻ, cũng như sự tự do tuyệt đối trong nghiên cứu khoa học.
Cuối cùng, tôi xin nhắc đến một con người, một nhà khoa học, và một người bạn lớn của Việt Nam. Khi còn là sinh viên Henri Van Regemorter đã tham gia phong trào đấu tranh của sinh viên Pháp phản đối chính sách thực dân ở Đông dương. Sau này, ông đãqua Việt Nam nhiều lần và trở thành một người bạn thân thiết của cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng và Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Ông là người sáng lập ra Uỷban hợp tác khoa học kỹ thuật Pháp Việt. Tôi có cái may mắn được sống trong ngôi nhà của ông nhiều năm và học được rất nhiều từ con người của ông. Ông không bao giờ nói dài như tôi đang làm, nhưng qua việc làm của ông, tôi hiểu rằng, nhiệm cụ của nhà khoa học không chỉ đơn thuần là làm chuyên môn, mà còn bao gồm việc đem đến cho những người trẻ tuổi, không kể đến nguồn gốc xuất sứ, không nhất thiết là người thân, cái cơ hội để tiềm năng của họ được phát triển, trong khoa học và rộng hơn là trong cuộc sống. Đấy là điều tôi muốn nói với những nhà khoa học Việt nam, những nhà quản lý, và với tất cả những người làm cha, làm mẹ.
Hiện trạng khoa học và giáo dục của chúng ta chưa được như chúng ta mong đợi, nhưng ý thức của mỗi người và sự cố gắng của nhà nước, của chính phủ qua những quyết sách đúng đắn và dũng cảm, chính là tiền đề cho một sự chuyển biến theo chiều hướng tích cực.
Cuối cùng, xin chúc các bạn trẻ đang lắng nghe tôi có đủ niềm tin và sự say mê để đi hết con đường mà mình đã chọn.
Xin cảm ơn sự chú ý của quí vị.
GS Ngô Bảo Châu

Thứ Ba, 23 tháng 11, 2010

Thứ Tư, 30 tháng 12, 2009

TRUYỀN THUYẾT 1/TỨ CHỨNG NAM Y !




Chuyện ở bên Tàu
Bệnh Giang Mai
Theo truyền thuyết tên bệnh Dương Mai (Giang Mai) là do hai họ của tên Dương Quí Phi và Mai Uyển ghép lại với nhau mà thành.
Dương Quí Phi là một tuyệt sắc giai nhân, tục danh là Dương Ngọc Hoàn, sinh ra ở tỉnh Tứ Xuyên vào khoảng năm 719. Nàng được tiến cung hầu Hoàng Thọ vương Lý Dục. Lý Dục là con thứ 18 của vua Đường Minh Hoàng tức Huyền Tông, lúc ấy hãy còn nhỏ nên đã ba năm vẫn chưa có chăn gối với Ngọc Hoàn.
Các cung phi được Huyền Tông sủng ái sinh cả thảy 59 người con. Trong số các cung phi, có một nàng được sủng ái đặc biệt hơn cả tên là Vũ Huệ Phi. Huê Phi mất Huyền Tông ngày đêm thương nhớ. Nội giám muốn cho nhà vua nguôi buồn đã chọn nhiều cung tần mỹ nữ đưa đến hầu hạ, nhưng không một ai làm cho ngài khuây khỏa nỗi lòng nhớ thương người cũ.
Một hôm Cao Lực sĩ đi qua phủ Thọ vương trông thấy Ngọc Hoàn là một tuyệt sắc giai nhân bèn mật tâu với Huyền Tông rồi truyền đưa Dương Ngọc Hoàn vào Tập Linh đài nói thác ra là để trông coi nhang đèn cầu nguyện cho Vũ Huệ Phi. Cao Lực sĩ lại chọn con gái của Vị Chiêu để thay Ngọc Hoàn làm vợ Thọ Vương Lý Dục.
Vua Huyền Tông trông thấy vẻ đẹp chim sa cá lặn của Ngọc Hoàn đem lòng say mê ngay. Bèn cướp lấy, làm vợ mình. Hình ảnh Huệ Phi phai mờ dần, nỗi buồn rầu tiêu tan. Từ đó, ngày đêm Huyền Tông cứ quấn quít với Ngọc Hoàn, đắm say còn hơn Huệ Phi nữa, nên lập Ngọc Hoàn làm quí phi. Ba người chị của Ngọc Hoàn cũng được phong làm phu nhân. Anh họ của Quí Phi là Dương Xuyên được phong làm tể tướng và được đổi tên là Dương Quốc Trung.
Huyền Tông gặp Dương Quí Phi bấy giờ đã ngoài 50 tuổi, cơ thể suy nhược vì trải qua những thú vui sắc dục ngày đêm thái quá.
An Lộc Sơn còn có tên là Mai Uyển, là một võ tướng, người nước Phiên, cao lớn, trắng trẻo, đẹp trai, đem dâng cho vua một thứ linh đan gọi là “Trợ tình hoa” để vua có nhiều sức khoẻ vui say cùng mỹ nhân. Nhờ có công như vậy nên được Huyền Tông tin dùng, giao cho phần chỉ huy nửa lực lượng quân sự triều đình.
An Lộc Sơn lại được Dương Quí Phi nhận làm con nuôi, mặc dù lớn hơn nàng 4 tuổi, được tự do ra vào cung cấm để thông dâm với nàng. Vì quá tin dùng An Lộc Sơn nên Huyền Tông không nghi ngờ chi cả.
Anh họ của Dương Quí Phi là Dương Quốc Trung nắm giữ toàn quyền binh lực cùng hai con trai là Dốt và Huyên có ý định phản nghịch. Thấy An Lộc Sơn như cái gai trước mắt nên muốn mưu hại trước. An Lộc Sơn biết được, bỏ trốn.
Năm 755, Sơn cử binh từ quận Ngư Dương đánh thẳng vào kinh đô Trường An. Binh triều đại bại. Đường Huyền Tông lúc bây giờ đã 70 tuổi cùng Dương Quí Phi và một số quần thần bỏ chạy vào đất Thục. Dọc đường hết lương thực, quân sĩ khổ nhọc, đói khát mà cha con Dương Quốc Trung và gia quyến lại luôn được no đủ nên họ oán hận và nổi lên làm loạn giết chết cả nhà. Vẫn chưa hết phẫn uất đối với họ Dương, loạn quân bắt ép vua đem thắt cổ Dương Quí Phi vì họ cho đó là cái mầm sinh đại loạn, thì họ mới chịu theo phò. Huyền Tông đành phải nhắm mắt hy sinh nàng Quí Phi, một quốc sắc thiên hương, giữa xuân xanh 38.
Khi An Lộc Sơn chiếm được Tràng An, nghe tin người yêu đã chết, tức giận sinh cuồng, ra lịnh cho quân lính đốt phá kinh đô, tàn sát nhân dân. Lính Phiên tha hồ chém giết. Sử chép: “Có 36 vạn sinh linh chết trong cơn loạn ấy. Rợ Phiên gặp ai cũng giết, thực là một cuộc đổ máu vô tiền khoáng hậu trong lịch sử Trung Hoa, mà nguyên nhân sâu xa là do cái sắc của một người đàn bà dâm loạn”.
Tương truyền rằng, khi tìm được xác Dương Quí Phi, sắc diện nàng vẫn hồng hào giống như còn sống, đang nằm ngủ vậy. An Lộc Sơn quá yêu đắm cái sắc đẹp ấy nên đêm đêm ôm xác Dương Quí Phi để ngủ và làm tình. Thời gian sau, khắp thân thể của An Lộc Sơn bỗng phát sinh ra nhiều vết lở loét trông rất khủng khiếp. Nhất là ở bộ phận sinh dục, hậu môn và miệng.
Từ đó bệnh lây truyền trong dân gian. Ai ai cũng khiếp sợ, đặt tên nó là bệnh Dương Mai, một trong bốn bệnh nan y không thuốc chữa.

Thứ Tư, 23 tháng 12, 2009

11/12/2009 BÁO TRUNG QUỐC : VN CHUẨN BỊ CHIẾM LẠI HOÀNG SA !



Việt Nam thay đổi chiến lược quốc phòng

Hoạt động quốc phòng sôi nổi của Việt Nam khiến Trung Quốc chú tâm
Thông tin Việt Nam tăng cường hoạt động trong lĩnh vực quốc phòng thời gian gần đây không thể không thu hút chú ý của nước láng giềng Trung Quốc.
Diễn đàn Trung Hoa võng (China.com) ngày 11/12/2009 có bài tựa đề 'Việt Nam điều chỉnh gấp chính sách –chuẩn bị dùng vũ lực chiếm Nam Hải' phản ánh một quan điểm về chủ đề này.
Bài trên Trung Hoa võng viết: "Trung Quốc và Việt Nam vừa giải quyết xong vấn đề phân định biên giới trên đất liền và Vịnh Bắc Bộ, Trung Quốc như cất được nỗi lo âu, cuối cùng thì cuộc đàm phán đã hoàn thành nhiệm vụ trước thời hạn".
Tuy nhiên, dù vất vả nỗ lực như thế, "Việt Nam: một mặt cả nước tỏ ra vui mừng, mặt khác lại mài dao xoèn xoẹt trước các vùng tranh chấp khác".
Bài báo lược qua các sự kiện chính trong lĩnh vực quốc phòng-quân sự của Việt Nam như:
1. Ngày 08/12/2009, Việt Nam công bố Sách Trắng quốc phòng, trong đó nêu bật trọng tâm vấn đề chủ quyền ở Nam Hải (Việt Nam gọi là Biển Đông), chỉ thiếu nước về câu chữ chưa nói rõ là tranh chấp lãnh thổ với nước lớn phương Bắc nào đó;
2. Ngày 23/11/2009, Việt Nam thông qua Luật dân quân tự vệ, quy định 86 triệu dân toàn quốc, nam từ 18-45 tuổi, nữ từ 18-40 tuổi phải tham gia nghĩa vụ dân quân ;
3. Ngày 01/12/2009, vùng 2 hải quân Việt Nam và 7 tỉnh thành phía Nam ký hiệp ước bảo vệ biển đảo và khu vực phụ cận Nam Sa (Trường Sa), huấn luyện ngư dân phối hợp với hải quân ngăn chặn tàu thuyền nước ngoài xâm nhập lãnh hải;
4. Truyền thông Việt Nam gần đây cho biết, Việt Nam đã động viên toàn dân tham gia xây dựng quốc phòng, phát huy tính tích cực của vùng biển rộng lớn đặc biệt là của dân chúng vùng phụ cận Tây Sa và Nam Sa (Hoàng Sa và Trường Sa);
5. Việt Nam mua của Nga 12 chiếc SU-30MK2 và 6 chiếc tàu ngầm lớp Kilo, xây sân bay ở Nam Sa và bố trí thêm 1 trung đoàn tăng cường, đồng thời điều 4 binh đoàn chiến lược tới biên giới Trung-Việt.
Mạng Trung Quốc đặt câu hỏi: "Một đường biên giới Trung-Việt vừa mới phân định xong, tại sao trong chớp mắt lại trở nên nhạy cảm và nguy hiểm như vậy?"
Và kết luận: "Xem ra sau khi nếm của ngọt, Việt Nam muốn tiện tay giành thêm quyền lợi hải dương ở Nam Hải."
Chiến lược của Việt Nam với Trung Quốc
Bài báo trên Trung Hoa võng nhận định rằng nhân dân Việt Nam, kinh qua mấy chục năm chiến tranh, là "một lực lượng không thể xem thường".
Việt Nam đang củng cố quốc phòng
"Nếu thông qua thao túng chủ nghĩa dân tộc hoặc kích động được lòng hận thù dân tộc, chính phủ Việt Nam hoàn toàn có thể trong thời gian ngắn động viên được 40 triệu dân quân và nhân viên dự bị chiến đấu, đồng thời có thể tổ chức được 1 triệu bộ đội tác chiến chính quy và 500 nghìn quân dã chiến."
Tác giả viết bài cho rằng kế thừa tư tưởng của Mao Trạch Đông, trong hơn 60 năm vừa qua, Việt Nam luôn theo đường lối quốc phòng toàn dân.
"Một khi chiến tranh giữa chúng ta (Trung Quốc) và Việt Nam nổ ra, liệu chúng ta có đảm bảo chắc thắng?"
"Một khi Trung Quốc cứng rắn trong vấn đề Nam Hải, Việt Nam có dám xé bỏ hiệp ước biên giới để không tuyên chiến mà đánh hay không?"
Mạng Trung Quốc cho rằng, nếu Việt Nam đột kích phòng tuyến trên đất liền của Trung Quốc, tất sẽ tạo ra sự biến động lớn và những tranh chấp lãnh thổ mới.
Tuy Trung Quốc tuyên bố chủ quyền không thể tranh cãi đối với Nam Hải, song với vị trí địa lý đặc thù ở đây, "các đảo nhỏ ở Nam Hải dễ công khó giữ".
Trung Quốc, theo tác giả bài báo, hoàn toàn có thể sử dụng tên lửa và máy bay thẳng tay tiêu diệt quân địch, nhưng tổn thất cũng sẽ rất lớn.
Còn Việt Nam đứng trên thế “địa lợi”, có thể liên tục quấy rối quân ta trên đảo.
"Do vậy, chỉ có tiến hành cuộc chiến tranh đồng thời trên cả đất liền và trên biển, thì mới có thể chiếm giữ vĩnh viễn toàn bộ Nam Hải và khống chế được Việt Nam."
Thương lái chiến tranh
Bài trên Trung Hoa võng cho rằng, trong trường hợp nổ ra chiến tranh tại Biển Đông, nhất định nhiều nước khác cũng sẽ "dây máu ăn phần".
"Tính chất nhạy cảm của Nam Hải không chỉ ở chỗ nó liên quan tới nhiều quốc gia, mà quan trọng là một số lái buôn chiến tranh cũng muốn thọc tay vào."
Trung Quốc đã ở vào ranh giới chiến tranh, đánh hay không đánh đều có khả năng. Vấn đề là đã lâu Trung Quốc không có chiến tranh. Chỉ cần Trung Quốc phân tâm một chút là sẽ xảy ra tranh chấp biên giới trên diện rộng.
"Mỹ, Ấn Độ, thậm chí Nga đều ngầm ủng hộ VN phát động chiến tranh trên Nam Hải. Và một số nước phương Tây như Anh, Pháp cũng muốn được chia phần ở Nam Hải."
Bài báo phân tích nếu Trung Quốc và Việt Nam có xung đột tại Nam Hải, các quốc gia này này nhất định nhảy ngay vào.
"Thậm chí, Việt Nam và Mỹ còn câu kết với nhau, mỗi nước dựa vào nhu cầu của mình mà tuyên chiến với Trung Quốc."
Tác giả cảnh tỉnh người Trung Quốc phải có chuẩn bị tâm lý, "củng cố lại lòng tin và quyết tâm" cho khả năng chiến tranh xảy ra.
"Trung Quốc đã ở vào ranh giới chiến tranh, đánh hay không đánh đều có khả năng. Vấn đề là đã lâu Trung Quốc không có chiến tranh."
"Chỉ cần Trung Quốc phân tâm một chút là sẽ xảy ra tranh chấp biên giới trên diện rộng."
Kết luận trên trang mạng bán chính thức của Trung Quốc là: "Việt Nam điều chỉnh gấp chính sách, Trung Quốc phải đối phó".
"Chỉ có thay đổi chính sách ngoại giao, thực hiện chiến tranh toàn dân mới có thể nắm chắc chiếc cung chiến tranh, buộc kẻ địch không ra tay hoặc ra tay muộn hơn."
(ST)
st)