Thứ Sáu, 23 tháng 10, 2009

NHẬP THẾ




NHẬP THẾ

Truyện ngắn của NGUYỄN KHOA ĐĂNG



....Giờ đây, ông đã nghỉ hưu. Thỉnh thỏang ngồi giờ lại những trang sách cũ, chẳng cần ai chỉ giáo ông cũng nhận ra văn ông như thế là rất nhạt, là thiếu hơi thở cuộc sống.
Giờ đây, hơn lúc nào hết, ông thấy cần thiết phải thay đổi các trang văn của ông. Không như một vài nhà văn khi gần đất xa trời họ sám hối, họ nói trước đây viết theo lệnh người khác, bây giờ mới được trở về chính họ, ông khó gì để sám hối nên không quan tâm đến điều đó. Có chăng ông sám hối là ngày xưa, ông không muốn sống như mọi người, không nói tiếng nói của số đông, không thở hơi thở của mọi người nên ông trở nên xa lạ ngay trong khu nhà ông ở, con đường hàng ngày ông vẫn đi qua. Ông thấy ông cần phải nhập cuộc, nhập thế. Nhưng nhập như thế nào được, khi mà lâu nay ông tròn trĩnh như một viên bi? Ông cùng vợ vào Sài Gòn sống với người con gái ông, lấy chồng trong đó…tuy biết rằng, ông không hợp với sinh họat của mảnh đất này.

Vào Sài Gòn đã lâu nhưng ông vẫn chưa dám đi chơi tối. Phần vì mắt ông kém hơn trước, phần vì ông không thuộc đường phó chi chít dọc ngang như ở đây. Thành ra phải cả đến năm sau ông mới ra khỏi nhà. Hôm ấy ông đi viếng đám ma. Lúc đi ông chở vợ nhưng lúc về ông về một mình. Vợ ông phải ở lại để bớt phần cô quạnh cho tang gia. Lúc về ông chọn con đường để tắt để đi, những tưởng sẽ ngắn hơn, nào ngờ lại gặp rắc rối. Quãng đường ấy vắng người đi lại nhưng sao lại rất nhiều những cô gái thập thò, ẩn hiện sau những gốc cây. Mà ai cũng phấn trát đầy mạt như sắp lên sân khấu biểu diễn. Họ làm gì thế nhỉ? À, hình như họ là gái làm tiền. Phải tiếp cận xem sao! Có vào hang mới bắt được cọp chứ. Muốn có được những tác phẩm để đời như “Làm đĩ”, “Số đỏ”, hẳn không thể lướt qua những chỗ như thế này!
Đang loay hoay chưa biết “nhập cuộc” ra sao thì ông giật mình vì có người vừa nhảy lên yên xe của ông. Ông ngóai lại. Ôi một cô gái. Cô gái lúc đầu còn ôm chặt ngang lưng ông, sau thì đưa hẳn tay nắm chặt lấy bộ hạ của ông trong lúc miệng thúcgiục rối rít:
“Đi không anh? Đi đi!”. Thì ông chẳng đang “đi” là gì ! Phải đến khi cô gái ấy rằng “đi” , rằng “dù” là thế nào ông mới ngộ ra và thẳng thừng tù chối một phần vì sợ, phần nữa vì không có tiền. Biết có năn nỉ nữa cũng không có hiệu quả nên cô gái đành nhảy xuống nhưng cũng còn kịp rút từ túi quần của ông chiếc ví . Rút xong cô ta chạy ra xa, đứng dưới bóng đèn dường, mở ví kiểm tra. Mấy đứa choai choai tưởng vớ được món xộp từ đâu ùa tới định chia phần. Ông chỉ còn cách mếu máo van xin: Làm gì còn tiền ! Có trăm ngàn bạc thì phúng đám ma mất rồi. Cho tôi xin lại cái ví đi. Mất giấy tờ thì khổ tôi lắm.
Đám choai chả biết vì thương ông hay vì thấy không kiếm được gì ở ông bèn ném cái ví đánh vèo xuống dưới chân ông, kèm theo câu chửi đổng: “Mẹ kiếp, trông tướng bậu sang trọng tưởng lắm tiền ”.

Ông gọi cuộc bị gái điếm bóp “bộ hạ” rồi móc ví tiền là “cuộc nhập thế số 1”. Còn cuộc nhập thế 2, thì phải vài năm sau, nhưng là chuyện của ngày hôm nay.
Trưa hôm ấy, đang lúc trời nắng to, ông về nhà vì có người ở xa gửi cho mấy trái xòai nhờ ông đem về cho vợ con. Mọi ngày vào giờ này, ông thường ở lại cơ quan. Lúc đi ngang chỗ nhà chờ xe búyt gần lăng Lê Văn Duyệt ở đường Đinh Tiên Hòang, ông nhìn xéo sang thì thấy có một người phụ nữ khỏang hơn 30 tuổi, tuy da hơn đen nhưng dáng vẻ còn mặn mòi lắm, đang đứng chờ ở đó. Đúng lúc đó không hiểu vì lý do gì quai giỏ xách lại bị đứt làm rớt xuống đường mấy trái xoài. Người phụ nữ đen dòn ấy lập tức chạy ra giúp ông lượm lên. Xong xuôi, ông nói lời cảm ơn. Hình như người phụ nữ này chỉ chờ có thế để năn nỉ ông: “Anh về đâu?” (ái chà, gần 70 rồi mà vẫn còn người gọi bằng anh).
- Tôi về nhà ở quận 12.
- Có đi qua bến xe Miền Đông không anh?
- Không qua! Nhưng cũng giúp cô được một nửa quãng đường!
- Vậy thì tốt quá!.
Cô gái lên xe của ông, áp bộ ngực không lấy gì làm nhỏ lên lưng ông. Đã lâu ông mới có được cảm giác bồi hồi, rừng rực ấy. Cái lần đứa con gái làm điếm bất thình lình nhảy lên ôm eo ông, ông cũng không có được cảm giác này. Tấm thân gần 70 năm của ông rạo rực như có luồng điện chạy qua. Chuyến này về nhà mà viết về nhục dục chắc văn ông không bị khô cạn như hồi ông mô tả đứa con ở bị ông chủ xoa mông nữa đâu. Ông tủm tỉm cười. Ông vui nên đến chỗ rẽ lúc nào không hay. Ông cho cô gái xuống đường. Bỗng ông thấy cô nhăn mặt kêu đói. Đến lúc này ông mới kịp hỏi cô gái ở đâu đến và vì sao bị đói như thế. Cô cho biết tên là Hương, quê ở Quảng Trạch (Quảng Bình) vào Sài Gòn là để sau đó lên Sông Bé (cô gái này vẫn gọi Bình Dương là Sông Bé, chứng tỏ ít tiếp xúc với xã hội, ông nghĩ). Cô lên đó là để đòi món nợ mấy chỉ vàng mà người bà con ở đấy còn thiếu nợ của mẹ cô ngày trước. Còn chuyện cô bị đói từ mấy hôm nay là do không có tiền mua cơm. Ông thấy thương cô quá, hai con mắt cứ cay xè.

Ông tấp xe vào cái quán bên đường gọi một tô phở. Ông không ăn vì lát nữa còn về ăn với vợ. Người nhà hàng hỏi cô muốn ăn phở tái hay phở chín, cô cứ đớ mặt ra, vì chẳng hiểu “tái” với “chín” có nghĩa là gì. Cử chỉ ấy càng làm ông thấy thương hơn và càng cảm thấy cuộc nhập cuộc của mình không hòan tòan vô ích. Ăn xong, ông về, không quên đưa cho Hương mấy ngàn để uống nước.
Hai giờ chiều vẫn theo con đường cũ, ông trở về cơ quan. Đi qua chỗ ngã ba buổi sáng, ông có ý nhìn xem Hương còn đây không thì thấy Hương từ trong quán chạy ra, mệt mỏi nói:
- Em vừa dùng số tiền anh cho lúc nãy để điện về Sông Bé. Bà ấy bảo em cứ chờ ở quầy bán vé bến xe, đúng 6 giờ chiều, con trai bà đi làm về sẽ đem xe đến đón. Vậy bây giờ tính sao hả anh?
- Sao là sao?
- Em không còn tiền đi xe ôm đến bến xe nữa! Hay là đã thương thì thương cho chót, anh chở em đến đó.
Ông không thể từ chối. Hương lại lên xe ngồi sau lưng ông. Bộ ngực đồ sộ ngọ ngoậy sau lưng lại làm ông rạo rực. Đi được một quãng bỗng Hương hỏi: “Có chỗ nào tắm được rồi sau đó ngả lưng được vài tiếng đồng hồ, anh cho em đến đó đi”. Nghĩ đến cơ thể con gái đàn bà mà ba bốn hôm không tắm thì thật là một cực hình, ông đưa cô đến khu nhà trọ cho thuê theo giờ mà có lần đi ngang qua ông thấy nhan nhản những tấm biển mời chào, ở xung quanh bến xe.
Ông thuê cho Hương một phòng với cái giá 40 ngàn đồng một giờ. Người quản gia đòi giấy chứng minh nhân dân. Hương nói không có làm ông phải bỏ giấy của ông ra. Đó cũng là lý do vì sao ông không thể để Hương ở lại để đi ngay được. Nhận từ người quản gia, chiếc chìa khóa kèm theo cái rơ mốt máy lạnh và ti vi, Hương nói với ông:
- Anh lên phòng chờ em tắm xong, chúng mình ngồi nói chuyện với nhau một lúc.
Lúc đầu ông đã định từ chối, sau thấy ngồi ở dưới phòng chờ này thật bất tiện xưa nay chẳng ai làm thế bao giờ, với lại ông cũng đang muốn nhập cuộc mà, ông lại vui vẻ củng Hương lên phòng.

Vào phòng, trong khi ông mặc nguyên bộ quần áo nghiêm trang ngồi xuống cái ghế kê sát giường ngủ thì Hương sau khi âu yếm vuốt đầu ông coi ông như một đứa trẻ, đã mở túi du lịch lấy ra bộ quần áo mới rồi kiễng chân chạy vào toalet giội nước ào ào. Lát sau Hương ra. Ông giật mình khi thấy lúc này không phải là cô Hương đen đúa mệt mỏi nữa mà là một cô gái hồng hào căng tràn sức soáng, trong bộ đồ mỏng khêu gợi. Hương nằm vật xuống giường trong khi ông vẫn ngồi như đóng đinh trên chiếc ghế bên cạnh. “Nói điều gì cầu cạnh trong lúc người ta đang cần đến mình đều bị cho là gạ gẫm, là việc không nên”, ông nghĩ thế, nên vẫn giữ tư thế ngồi im như đang thiền. Bỗng từ phía sau cô xoay người rồi ôm chặt lấy lưng ông, hổn hển:
- Anh! Em là gái quê. Từ khi lớn lên đến giờ chỉ suốt ngày ở ngòai đồng, tối về với bố mẹ. Xóm em ở nhỏ lắm, chỉ cần một người lạ buớc vào nhà là cả xóm biết ngay. Vì thế đến nay ngòai 30 tuổi rồi mà em có biết hơi thở, mùi vị đàn ông là gì đâu. May mà lần này ông trời xui bảy làm sao em được gặp anh. Đừng khinh em!

Ông đẩy Hương ra rồi đứng vụt lên. Ông không thể phản bội vợ ông, phản bội những gì đã thành nếp trong ông từ bé. Hương sợ hãi lồm cồm bò dậy. Rồi cô khóc, khóc nức nở. Nước mắt ướt đẫm cả lưng áo ông khi cô gục đầu vào đấy.
Hai người ra khỏi phòng. Ông móc hết tiền trong túi đưa cho cô được 515 ngàn đồng để cô làm lộ phí đi tiếp. Ông còn nói với Hương, sáng mai, khỏang 9 giờ, nếu xong việc ở Sông Bé, cô lại đến bến xe này, ông sẽ đưa ra ga Hòa Hưng để cô lên tàu về bắc. Ông còn đưa cho cô tấm cạc-vi-dit nói là đề phòng khi hai người không tìm được nhau.

Đúng hẹn, sáng hôm sau ông đến bến xe miền Đông thì đã thấy Hương đứng chờ sẵn ở đó. Mới nhìn ông thóang nhận ra vẻ khác thường trên khuôn mặt vốn hiền từ của cô nhưng ông không tiện hỏi. Đi được một quãng bỗng cô nói như ra lệnh:
- Ra ga anh phải mua vé cho em về Bắc đấy!
Ông ngỡ ngàng nhưng cũng nhận ra sự thật nên đành thú nhận:
- Cô biết đấy, tôi làm gì còn tiền. Hôm qua có bao nhiêu tôi cho hết cô cả rồi.
- Không có tiền thì đi vay! Sáng nay không nghe lời ông dụ dỗ, chờ đến chiều cho người nhà chở từ Sông Bé ra ga thì tôi đâu bị giật túi xách, mất hết cả tiền ông cho lẫn vàng người ta trả nợ như thế này. Tôi bắt đền ông!
- A, cô này hỗn nhỉ? Định làm tiền tôi phải không? Được rồi để tôi đưa cô vào đồn công an xem ai đúng ai sai!
Ông xuống xe, hù dọa. Cô gái mặt câng câng thách thức:
- Thì ông cứ việc! Đến đâu tôi cũng chả sợ. Tôi chỉ cần nói thế này, thử hỏi người ta tin ông hay tin tôi. Tôi bảo chiều qua, ông dẫn tôi thuê phòng ngủ với tôi nhưng chưa trả tiền. Ông nên nhớ nhà trọ người ta còn ghi tên ông và số giấy chứng minh vào sổ đó nghe!
Mấy người hiếu kỳ tò mò đứng xúm lại bên ông và cô gái. Ông sợ quá. Ông vốn hay sợ mà! Thôi đưa quách tiền cho nó xong đi. Tránh voi chẳng xấu mặt nào. Nhưng chết nỗi lúc này túi ông không có tiền. Thế là ông chỉ biết dắt xe vào tiệm cầm đồ gần đó “cắm” chiếc điện thọai di động lấy 1 triệu đồng, đưa cho Hương:
Cầm lấy, cút đi, quân lừa đảo! Vĩnh biệt!

*
Nhưng nào có vĩnh biệt được.
Sáng hôm sau ông đến cơ quan trong tâm trạng chưa hết bàng hòang . Không ngờ ông lại phải gặp lại Hương khi cô đang chờ sẵn ông ở cổng. Ông định trốn mặt thì bị Hương nhìn thấy, chạy lại đón đầu. Sững sờ một lát rồi Hương nói gần như khóc:
- Em đến đã trả anh số tiền anh cho. Em không cần đến nữa. Chiều qua lúc em ra đến ga thì người nhà từ Sông Bé chạy đến báo tin cái túi du lịch bị cướp giật dọc đường ấy, công an vừa tìm thấy. Chiểu theo giấy tờ trong đó họ trả lại cho người nhà của em. Rất may tiền anh cho hôm trước vẫn còn nguyên vẹn, đủ cho em đi về. Cả mấy chỉ vàng người ta trả cho mẹ em cũng vẫn còn nguyên.
Ông nhất định không chịu nhận lại số tiền Hương đưa lại. Những tưởng sau đó lòng ông yên . Nhưng không, ông không thể nào yên được khi ông chưa xác định được cô gái tên Hương kia là người thế nào? Là quân lưu manh hay người tử tế? Màn kịch kia do cô dựng nên hay sự thực là như thế. Ôi nhập thế, nhập cuộc. Cứ tưởng “nhập” là “vào” mà nào nó có vào cho đâu. Thật chẳng đơn giản chút nào. Phải làm gì nữa nhỉ?

Xin mạn phép nhận xét:
Nhà văn Ng Khoa Đăng viết sự thật, có gì đó như là ngụ ngôn thờì hiện đại ! Thời của thật, giả lẫn lộn, người ta toàn nói thật thì lại tưởng người ta giả rối, lừa đảo ! Chắc rằng gặp người lừa đảo chuyên nghiệp, nói giả lại tưởng nói thật ! Thời nay,tháng 09/ 2009, có vô vàn kẻ lừa đảo chuyên nghiệp đã thành nghề và đang học nghề và sẽ ra nghề nay mai !

5 kiến nghị với Quốc hội


5 kiến nghị với Quốc hội (21/10/2009)
Kỳ họp thứ 6, Quốc hội khoá 12 đang diễn ra, thu hút sự quan tâm của người dân cả nước. GS Nguyễn Lân Dũng đã gửi đến Đại Đoàn Kết những kiến nghị của ông với Quốc hội sau khi đã có một quá trình tiếp xúc với cử tri và nhiều trí thức quan tâm đến tình hình đất nước.

Từ kỳ họp Quốc hội trước đến nay, đất nước và nhân dân ta đã đạt được những tiến bộ đáng kể và cũng phải đối đầu với những thử thách nặng nề. Tôi đồng tình với các nhận định sâu sắc về tình hình những tháng vừa qua của Chính phủ. Chính phủ đã dự báo, đánh giá đúng tình hình, kịp thời và linh hoạt đề ra các giải pháp, chính sách phù hợp nhằm ngăn chặn suy giảm, duy trì tăng trưởng kinh tế, ổn định kinh tế vĩ mô và bảo đảm an sinh xã hội. Trong thời gian tới, dự báo kinh tế trong nước có khả năng tiếp tục đà phục hồi, song vẫn còn nhiều khó khăn, thách thức. Để khắc phục các khó khăn thách thức như nhận định của Chính phủ, sau khi tiếp xúc với cử tri và nhiều trí thức rất quan tâm đến tình hình đất nước, tôi đề nghị trong kỳ họp này Quốc hội cần làm rõ thêm 5 vấn đề sau đây:
Một là, thực trạng của nông dân nước ta hiện nay: Hiện nay 70% cư dân nước ta sống dựa vào nông nghiệp, tuy đóng góp hàng năm cho GDP đạt tới 20% nhưng Nhà nước chỉ đầu tư cho nông nghiệp có 10% tổng vốn đầu tư (mà 80% trong đó lại chỉ tập trung vào thủy lợi). Việc lấy đất nông nghiệp có chất lượng cao (đất có cấu tượng mà bà con thường gọi là “bờ xôi ruộng mật”, nhất đẳng điền) trong nhiều năm qua đã gây ra bao nhiêu tình trạng nguy hiểm cho những gia đình nông thôn không chuyển đổi được nghề nghiệp để tiếp tục sinh tồn. Mặc dù Nhà nước và các doanh nghiệp có đền bù, hỗ trợ giải quyết việc làm, nhưng 53% số hộ bị thu hồi đất có thu nhập giảm; 34,5% số hộ có điều kiện sống thấp hơn. Nguồn tài nguyên đất và nước của Việt Nam đang dần mất đi, trong khi đó lại xuất hiện dự án phát triển bể than Đồng bằng sông Hồng- một dự án mà rất nhiều nhà khoa học cho rằng có thể có mức độ ảnh hưởng rất lớn tới môi trường sinh thái và an ninh lương thực. Rừng bị phá gần hết và cảnh hàng nghìn khúc gỗ đã bị cưa xẻ trôi theo sông trong đợt mưa lũ vừa qua trông thật đau lòng. Rồi chăn nuôi gia súc, gia cầm và thủy sản luôn bị đe dọa bởi hết dịch bệnh này đến dịch bệnh khác... Nông dân đang làm chủ 70 triệu thửa ruộng manh mún nhỏ bé thì làm sao cơ giới hóa được đồng ruộng, làm sao trồng được rau có bảo đảm trong nhà lưới và không dùng thuốc trừ sâu hóa học? Nông dân không thể tiếp tục tự sản, tự tiêu như trước kia trong xu thế công nghiệp hóa, hiện đại hóa.

Hai là, giáo dục và y tế thường được coi là hai đặc điểm ưu việt của chủ nghĩa xã hội, vậy mà trong thực tế giáo dục và y tế ở nước ta liên tục bị công luận phản ứng về các bất cập chậm khắc phục. Trong giáo dục, mặc dù có nhiều tiến bộ, phát động nhiều phong trào mới nhưng thực tế học sinh cấp 2 vẫn học quá nặng vì nhiều chương trình. Chương trình cấp 3 lại quá thấp vì phân ban không hợp lý nên phải học quá nhiều môn. Nên coi kiến thức phổ thông học hết lớp 10 là đủ (như trước đây) và để dành 2 năm lớp 11 và lớp 12 để phân ban sâu nhằm loại bỏ trào lưu dạy thêm, học thêm. Việc mở ồ ạt các trường Đại học, Cao đẳng khi chưa có đủ giáo viên cơ hữu và không có các phòng thí nghiệm đã làm hạ thấp hình ảnh Đại học của nước ta và sinh viên tốt nghiệp không có việc làm đúng chuyên môn. Không có lý gì một em học sinh thi được có 7 điểm 3 môn mà được tới 20 trường gọi nhập học như báo chí đưa tin. Tôi đề nghị Bộ Giáo dục - Đào tạo cho kiểm tra thực tế đội ngũ đang giảng dạy so với danh sách đệ trình khi xin phép thành lập trường và sẽ thấy ngay sự gian dối rất đáng sợ. Về y tế thì chỉ cần đến thăm tình trạng một giường bệnh ở các bệnh viện lớn phải chứa vài bệnh nhân và nhiều bệnh nhân nghèo không thể đủ tiền điều trị là đủ thấy rõ.

Ba là, hiệu quả còn rất thấp của việc xây dựng lực lượng khoa học cũng như các kết quả thực tiễn và lâu dài của công tác nghiên cứu khoa học. Chúng ta đã chi một khoản tiền không nhỏ cho lĩnh vực khoa học và công nghệ. Tuy nhiên lực lượng khoa học còn quá mỏng, quá yếu. Tôi cho rằng cần sắp xếp lại hệ thống nghiên cứu khoa học, tập trung vào các lĩnh vực mũi nhọn và vào các đơn vị đã có tiềm lực về cán bộ và thiết bị. Nên giao nhiệm vụ cụ thể cho các đơn vị này với sự đầu tư thỏa đáng, thậm chí chấp nhận mua bằng sáng chế của nước ngoài ... Với các đơn vị khác không nên đấu thầu (vì còn rất nhiều tiêu cực) mà chỉ nên cho vay thỏa đáng khi nhận nhiệm vụ.

Bốn là, tính thiếu gương mẫu của cán bộ các cấp, các ngành. Tình trạng chạy chức, chạy quyền, chạy việc, chạy trường, tham nhũng, hối lộ... còn nhiều. Khiếu nại, tố cáo của nhân dân chuyển qua các đại biểu Quốc hội rất nhiều nhưng việc giải quyết thấu tình, đạt lý chưa thỏa đáng. Trong khi rõ ràng những người có chức, có quyền phần lớn đều là đảng viên. Tôi rất hoan nghênh Quyết định số 158-QĐ/TW của Bộ Chính trị về Quy chế chất vấn trong Đảng nhằm cụ thể hoá những quy định trong Điều lệ Đảng. Đây là bước tiến mới trong tiến trình dân chủ hoá và đổi mới phương thức lãnh đạo của Đảng, nâng cao trách nhiệm và năng lực lãnh đạo, sức chiến đấu của các tổ chức Đảng và đảng viên. Tuy nhiên chúng ta nên ghi nhớ lời căn dặn của Hồ Chủ tịch: Đảng phải luôn xét lại những nghị quyết và những chỉ thị của mình đã thi hành thế nào. Nếu không vậy thì những nghị quyết và chỉ thị đó sẽ hóa ra lời nói suông mà còn hại đến lòng tin cậy của nhân dân đối với Đảng (Hồ Chí Minh toàn tập,1995,tr.250)

Năm là, cần luật hóa việc tiếp thu các ý kiến phản biện, nhất là phản biện của giới trí thức yêu nước . Khoa học gia Elinor Ostrom, người vừa nhận giải Nobel kinh tế 2009 chứng minh: “Chính những người sử dụng tài nguyên sẽ định ra cơ chế sử dụng sao cho tài nguyên ấy đem lại lợi ích khả dĩ chấp nhận được cho mọi người. Ngược lại các quy định quản lý của nhà nước thường trở nên phản tác dụng do lẽ nhà nước Trung ương xa xôi với thực tế địa phương và cũng chẳng mấy uy lực ở cơ sở”. Báo Tuổi trẻ ngày 18-10 vừa qua cho rằng nhận định ấy đã “giải oan” cho các quan điểm từ cách đây 41 năm của nguyên Bí thư tỉnh ủy Vĩnh Phú, Kim Ngọc, người mà gần đây mới được Nhà nước tặng thưởng Huân chương Hồ Chí Minh. Cuộc thảo luận về Chủ nghĩa Mác-Lênin và chủ nghĩa xã hội trên báo Sài Gòn giải phóng có nhiều ý kiến phản biện rất xác đáng và cần được xem xét một cách thực sự cầu thị. Chúng ta biết Trung Quốc có tới 73 triệu đảng viên, trong số này thiếu gì nhân tài, vậy mà họ đã cử hai trí thức không phải là đảng viên giữ các chức vụ quan trọng như Bộ trưởng Bộ Khoa học-Công nghệ và Bộ trưởng Bộ Y tế... Rõ ràng ý kiến của giới trí thức, bất kể là người ở trong hay ngoài Đảng, cần được tôn trọng đúng như tinh thần của Nghị quyết về trí thức của Hội nghị trung ương 7 và quan điểm của Hồ Chủ tịch từ những ngày đầu dựng nước.

Theo tôi trên đây là năm bức xúc cần sớm được tháo gỡ và nhờ đó có thể góp phần làm phát triển nhanh chóng sự nghiệp Đổi mới của đất nước.

GS. Nguyễn Lân Dũng ( Bài đăng trên Đại Đoàn kết điện tử 21/10/2009)

Xin mạn phép nhận xét:
Ông NLDũng có viết:" Ý kiến của giới trí thức, bất kể là người ở trong hay ngoài Đảng, cần được tôn trọng đúng như tinh thần của Nghị quyết về trí thức của Hội nghị trung ương 7 " ; Nghe ra vẫn còn thiên vị lắm ! nếu không thiên vị thì ta nói: " mọi ý kiến của bất kỳ ai, đều cần được lắng nghe và tôn trọng !";
Ông NLDũng có sự nhầm lẫn ! Tất cả số liệu ông đã dẫn chứng, chả có số liệu nào đúng đâu ! Mọi số liệu đã bị sửa chữa , không có số liệu nào đúng cả !
Vậy, nếu có đưa ra 50 điều cũng đến thế mà thôi ! ( Trân trọng !)23/10/2009

Thứ Hai, 19 tháng 10, 2009

Hà Nội City Complex



Khởi Công Một Trong Những Toà Nhà Cao nhất Thành Phố - Hà Nội City Complex
(Đăng ngày 22 tháng 10 năm 2009)

Để góp phần đáp ứng nhu cầu văn phòng và căn hộ cao cấp, Hà Nội City Complex, dự án toà nhà cao 65 tầng ở góc phố Liễu Giai – Đào Tấn, Ba Đình, Hà Nội đã được đánh dấu sang một giai đoạn mới bằng lễ tái khởi công sang giai đoạn thi công phần tầng hầm.

Đây sẽ là một trong những toà nhà hiện đại nhất của Thành phố khi hoàn thành, với chức năng: Nhà ở cao cấp, văn phòng, Khách sạn 5 sao, trung tâm mua sắm. Tổng số vốn đầu tư dự án lên tới hơn 400 triệu USD. Đến dự buổi lễ tái khởi công dự án, về phía chính quyền Việt nam có phó chủ tịch quốc hội Nguyễn Đức Kiên và các vị lãnh đạo ban ngành khác của thành phố. Về phía nhà đầu tư chính của dự án, có phó chủ tịch tập đoàn Lotte – Hàn quốc ông Shin Dong-Bin trong chuyến tháp tùng tổng thống Hàn quốc tới thăm Việt nam cũng có mặt tham dự lễ tái khởi công dự án – Hà nội City Complex – Tòa nhà của tương lai.

Chủ đầu tư chính của dự án là Tập đoàn Lotte, tập đoàn lớn thứ 5 tại Hàn quốc. thành lập 1965 với các chức năng chính kinh doanh bán lẻ, thực phẩm và nước giải khát, hóa chất, xây dựng, khách sạn - khu nghỉ mát và những lĩnh vực khác.

Tại Việt Nam, Lotte đã trở thành một cái tên thân thuộc với 8 công ty con kinh doanh trên 4 lĩnh vực kinh tế khác nhau, bao gồm: Thực phẩm ( Công ty bánh kẹo đường Biên Hòa Bibica, Lotteria Vietnam, Lotte Vietnam); Bán lẻ (Lotte Vietnam shopping); Du lịch và dịch vụ ( Lotte sea logictic, Lotte Vina internationnal, Lotte Cinema Vietnam); Xây dựng ( Lotte E&C Vietnam)...

Các dự án đã đầu tư vào Việt Nam của Lotte như: Trung tâm thương mại LOTTE (tp Hồ Chí Minh) đã khai trương năm 2008 và đang có kế hoạch mở rộng; Dự án Thủ Thiêm (tp Hồ Chí Minh): Tổng diện tích 30 ha, khu dịch vụ tổng hợp khách sạn, trung tâm mua sắm, văn phòng, căn hộ cao cấp, tháp quan sát và công viên; Dự án Hoàng Văn Thụ (tp Hồ Chí Minh): trung tâm thương mại, văn phòng, căn hộ cao cấp.

Với tham vọng 2018 trở một trong 10 tập đoàn kinh tế lớn nhất châu Á, Lotte đang mở rộng hoạt động của mình tại nhiều nước trên thế giới trong đó, Việt Nam là một trong những thị trường đầu tư quan trọng

Yoga giúp giảm còng


Yoga giúp giảm còng lưng
20/10/2009


Nghiên cứu của các nhà khoa học Mỹ tại Đại học California ở thành phố Los Angeles cho thấy việc tập yoga có thể làm giảm còng lưng ở phụ nữ cao tuổi. Nghiên cứu được đăng trên tạp chí của Hội Lão khoa Mỹ số mới đây.
Đầu tiên, bác sĩ Gail Greendale và các cộng sự đo độ cong phần lưng trên của 118 người – hầu hết là phụ nữ ở độ tuổi bình quân là 75, có phần lưng trên bị còng ở mức độ trung bình. 3/4 số người này bị đau lưng ít nhất khoảng 4 tuần trước khi tham gia cuộc thử nghiệm và có người đau thường xuyên mỗi ngày. Sau đó, 58 người tham gia một khóa tập yoga mỗi tuần 3 lần trong vòng 6 tháng và số còn lại được theo dõi để đối chiếu. Kết quả cho thấy độ cong xương sống của những người tập yoga giảm từ 5% - 6% so với người không tập. Người tập yoga cũng ít bị đau lưng và ngủ ngon hơn so với người không tập. Bác sĩ Greendale nói rằng còng lưng không phải là “chuyện đã rồi” và kêu gọi khảo sát sâu rộng hơn về giá trị của yoga đối với bệnh ở cột sống.

Sử dụng thực phẩm theo mùa


Sử dụng thực phẩm theo mùa
20/10/2009


(TNTT>) Một trong những cách thức tốt nhất để bảo vệ môi trường và tăng cường sức khỏe của con người là sử dụng thực phẩm theo mùa hoặc thực phẩm được nuôi trồng tại địa phương.
Mỗi mùa trong năm có những loại trái cây, rau củ đặc trưng. Ở miền Nam, khi mùa mưa bắt đầu là mùa chín rộ của chôm chôm, sầu riêng, măng cụt… Dưa hấu vào mùa khi Tết đến. Vụ tôm, cua bắt đầu từ tháng 4 cho đến tháng 11. Khi vào mùa, các loại trái cây rau củ, thực phẩm đều thơm ngon, ngọt lành, bổ dưỡng, tươi mát; giá cả lại rẻ hơn rất nhiều so với khi trái mùa.

Mùa nào thức nấy

Một số chuyên gia đã đưa ra các lý do mà người tiêu dùng nên lựa chọn các loại rau củ, trái cây, thực phẩm theo mùa hay được nuôi trồng tại nơi sinh sống như sau:

Trước tiên, thực phẩm, rau củ, trái cây tại nơi sinh sống hay theo mùa bao giờ cũng tươi ngon, giá lại rẻ. Thực phẩm tươi không những giữ được mùi vị thơm ngon mà còn giàu dưỡng chất.

Thực phẩm tại địa phương thường được thu hoạch ngay khi vừa chín tới, không bị hái khi còn xanh, non rồi đem ủ cho chín để vận chuyển tới các vùng miền xa xôi khác. Sử dụng thực phẩm này còn giúp người tiêu dùng tránh các tác hại từ các chất độc được sử dụng để bảo quản thực phẩm.

Mặt khác, sử dụng thực phẩm tại địa phương sẽ giúp phát triển vùng đất nông nghiệp tại đây, nhờ đó duy trì không gian mở, giúp không khí trong lành, thoáng mát, hạn chế ô nhiễm như ở đô thị và các khu công nghiệp.

Sâu xa hơn, sử dụng thực phẩm tại nơi sinh sống sẽ giúp nền kinh tế tại địa phương thêm nguồn thu đáng kể để phát triển hạ tầng, đường xá, cầu cống, nâng cao đời sống cộng đồng cũng như phúc lợi xã hội; giúp thúc đẩy nền kinh tế của đất nước.

Trái cây, rau củ nhập khẩu

Thông thường trái cây, rau củ được nhập khẩu từ nước ngoài đều được thu hoạch trước khi chín hay trước khi vào mùa để tránh bị hư hỏng và thối rữa trong quá trình vận chuyển, xuất khẩu sang nước khác. Để giúp các trái cây, rau củ này chín và kéo dài vòng đời người ta phải dú, ép chúng chín bằng khí ê-ty-len và sử dụng một số chất bảo quản cho loại thực phẩm này. Thậm chí, các trái cây, rau củ được nuôi trồng nhằm mục đích xuất khẩu còn được đem biến đổi gien cho phù hợp với điều kiện xuất khẩu. Do vậy, loại thực phẩm này thường không tươi, mới, ngon ngọt tự nhiên, giá cả lại cao hơn so với túi tiền của người tiêu dùng bình dân trong khi nguồn dưỡng chất đem lại từ các loại thực phẩm nhập khẩu này so với các loại nuôi trồng trong nước còn chưa được kiểm chứng rõ ràng. Chưa kể một số trường hợp để tiết kiệm chi phí người ta sử dụng các hóa chất độc hại để bảo quản thực phẩm, gây ra tác hại khôn lường cho người tiêu dùng. Nhẹ thì đau bụng, tiêu chảy, nặng thì ngộ độc cấp tính, lâu dài thì gây ra các loại bệnh ung thư.

Tuy nhiên, đối với một số thành phố lớn như Hà Nội, TP.HCM… do diện tích đất dành cho nông nghiệp và chăn nuôi ngày một thu hẹp trước tốc độ phát triển như vũ bão của dân số, của nền công nghiệp và đô thị hóa nên việc sử dụng thực phẩm theo mùa, thực phẩm nuôi trồng tại những nơi này sẽ gặp nhiều khó khăn, đồng thời là một thiệt thòi cho cư dân sinh sống ở các đô thị.

Ngược lại, đối với những vùng có thể chăn nuôi, trồng trọt trái cây, rau củ như ở nông thôn thì việc sử dụng thực phẩm theo mùa, thực phẩm địa phương là cách tốt nhất để bảo vệ môi trường và cải thiện sức khỏe cho bản thân, gia đình và cộng đồng xã hội.

Cây thuốc trong vườn: Hành tây
19/09/2009 18:00


(TNTT>) Một nghiên cứu gần đây được đăng trên tạp chí “Food & Medical", hành tây ủ từ 2-3 ngày phát sinh ra loại vi khuẩn tên Bifidobacteria, tăng trưởng thuận lợi trong môi trường của một hợp chất có tên là Oligosaccharides.
Từ năm 1965, hợp chất này được tìm thấy rất nhiều trong hoạt chất của loại hành, hẹ, tỏi, măng tây, rau xà-lách xoong và a-ti-sô. Vi khuẩn Bidobacteria giúp cơ thể tự tiêu diệt tất cả vi khuẩn gây hại và tăng sức đề kháng.

Hành tây tên khoa học Allium cepa, họ hành tỏi Alliaceae, rễ cũng là củ dạng hình giọt nước, lá đơn bào, giàu chất khoáng, can-xi, natri, sắt, đặc biệt chứa tinh dầu disulfurallyl, protid, glucid, nhiều chất xơ, giàu sinh tố B1, B2, PP và C.

Hành tây là gia vị bổ sung vào thức ăn như xào với thịt bò, thịt lợn, hải sản, nấu canh. Tuy nhiên đây còn là phương thuốc chữa nhiều chứng bệnh về xương. Đặc biệt, đối với phụ nữ phải cắt bỏ buồng trứng, khi sử dụng hành tây làm thuốc sau 4 tuần, có sự gia tăng về lượng chất khoáng chứa trong xương, bề dày của xương. Hành tây giúp xương trở nên chắc chắn hơn vì dược chất của loại thực vật này giúp chống quá trình tiêu xương.

Một số đơn thuốc từ hành tây tốt cho người cao tuổi (từ 45-80 tuổi):

- Trị uể oải, mệt, đau nhức xương mỗi sáng: người cao tuổi từ 45-80 tuổi, sáng thức dậy mệt mỏi, lười ăn do mất ngủ, bệnh thời khí, sử dụng 5gr củ hành sao khử thổ, bỏ vào một tách trà (20-50ml), sau 5 phút nhâm nhi, nhờ tinh dầu củ hành tây tiết ra, giúp người uống cảm thấy thoải mái, thư giãn.

- Trị thần kinh bất ổn, xơ cứng cơ bắp, mạch máu: 200gr hành tây thái khoanh, băm nhuyễn, 150gr vỏ đậu cô ve (khô), bỏ hạt, sao khử thổ, sắc với 1 lít nước, đun sôi sau 30 phút. Uống cả ngày khi khát.

- Trị cơ thể suy nhược và giải độc gan: Dùng 300gr gan lợn còn tươi (không rửa nước), khứa nhiều khía rãnh nhỏ trên gan, 250gr hành tây tươi (giã nát) bọc quanh gan. Dùng đất sét bọc kín (có thể dùng lá chuối hạt già). Đào một hố sâu 40-50cm, cho củi hoặc than đốt cháy đỏ vào hố, đặt bọc gan vào hố, đổ lên trên một lớp trấu (hoặc rơm vừa gặt), đốt khoảng 30-40 phút. Khi trấu cháy tàn, lấy cục đất sét ra đập bể vỏ, lấy phần gan chấm với 2 muỗng mật ong. Nếu gan chưa khô thì hong lửa than cho khô rồi dùng. Chia làm 8 phần, sau 2 giờ ăn một lần, liền 15 ngày.

- Đau khớp gối, ngã gãy xương, đau lưng, đứng ngồi khó do vôi hóa cột sống: Dùng 500gr cua đồng (từ 25-50 con tùy lớn nhỏ), cho vào 500ml nước,1/2 muỗng muối hạt. Sau 2 giờ, cua thải chất bẩn, rửa sạch, để ráo, sau 10 phút, giã nhỏ, cho vào tấm vải lược vắt lấy nước, bỏ bã, thêm vào 5ml rượu trắng ngon, 2-4 muỗng canh mật ong. 200gr hành tây tươi ép lấy nước, cho vào nước cua đồng khuấy đều (Chú ý: không dùng nước đun sôi để nguội để tránh bốc mùi tanh nồng). Uống liên tục mỗi bữa ăn. Liền 15 ngày, đau lưng, đau khớp gối sẽ dứt, đứng lên ngồi xuống dễ dàng, đặc biệt ngã gãy xương rất mau liền xương.

Chú ý: Bị sỏi thận không dùng được đơn thuốc này.

Cách dùng trà xanh hữu hiệu


Cách dùng trà xanh hữu hiệu
20/10/2009


Theo các nhà khoa học thuộc Đại học Purdue (Mỹ), thêm a-xít ascorbic (vitamin C) và đường vào ly trà xanh có thể giúp cơ thể hấp thụ các chất chống ô-xy hóa được tốt hơn.
Cuộc thí nghiệm cho thấy bổ sung a-xít ascorbic vào trà xanh sẽ giúp tăng cường việc hấp thụ catechins trong trà. Catechins - một loại polyphenol thường có trong trà, ca cao và trái nho - là những chất chống ô-xy hóa được xem có thể ngừa bệnh tim, đột quỵ, ung thư, bệnh tiểu đường. Cụ thể, thêm a-xít ascorbic, đường hoặc cả hai vào trà xanh có thể làm tăng khả năng hấp thụ lượng catechins lên gấp 3 lần. A-xít ascorbic thường có trong trái cây tươi (nhất là cam, chanh). “Nếu bạn không muốn vắt một lát chanh vào ly trà, bạn có dùng thêm một ly nước trái cây cùng với trà xanh”, một chuyên gia thuộc Đại học Purdue nói. Các chuyên gia hy vọng sẽ sớm tiến hành thử nghiệm lâm sàng ở người về kết quả cuộc nghiên cứu trên.