Thứ Tư, 12 tháng 6, 2013
LŨ BỐN TÊN BÊN TQ
Những điều chưa biết về sự kiện bắt “Lũ bốn tên”
kể từ khi xảy ra vụ đêm 6/10/1976, những người lãnh đạo Trung Quốc quyết định bắt giữ “Bè lũ bốn tên” đang nắm giữ những chức vụ lãnh đạo đất nước sau khi Chủ tịch Mao Trạch Đông qua đời.
“Lũ bốn tên” bị đưa ra xét xử năm 1980
Có nhiều chuyện xảy ra trong cái đêm lịch sử ấy chưa được mấy người biết đến. Ông Châu Khởi Tài, nguyên Cục trưởng Cục Bảo mật Trung ương Đảng CSTQ đã ghi lại sự kiện này.
Hồi ký của Châu Khởi Tài đã được công bố trên tờ “Tin tức ngọ báo” và được đăng tải trên mạng “China.com” ngày 27/3/2006.
TPCN xin trích dịch để bạn đọc hiểu thêm về sự kiện đã làm thay đổi vận mệnh của đất nước Trung Quốc.
Đêm Trung Nam Hải chấn động Trung Quốc và thế giới
Ngày 6/10/1976, đêm trong Trung Nam Hải – đại bản doanh của Trung ương Đảng CSTQ rất yên tĩnh, nhưng đó là một đêm gây chấn động trong, ngoài nước và đi vào sử sách.
Cũng như mọi ngày, nhiều phòng làm việc của Cục Thư ký, Văn phòng TW vẫn sáng đèn. Các nhân viên công tác vẫn bận rộn với công việc của mình.
Khoảng 21h15’, Uông Đông Hưng (chỉ huy đơn vị 8341 bảo vệ trung ương - ND) dùng điện thoại bảo mật gọi cho tôi (tức Châu Khởi Tài - ND) thông báo: “Chuyện “Lũ bốn tên” tối nay đã giải quyết rồi, tiến hành rất thuận lợi.
Trung ương quyết định vào 22h đêm nay sẽ tổ chức Hội nghị khẩn cấp Bộ Chính trị tại nhà số 9 Ngọc Tuyền Sơn là nơi ở của Diệp soái (Nguyên soái Diệp Kiếm Anh-ND).
Bây giờ đồng chí Hoa Quốc Phong và Diệp soái đã rời Hoài Nhân Đường cùng đến Ngọc Tuyền Sơn rồi. Tôi đang thông báo cho các ủy viên BCT có mặt ở Bắc Kinh đến họp. Đồng chí phải tới ngay đó trước để bố trí hội trường và làm các công tác chuẩn bị khác. Nghe rõ chưa?”. Tôi đáp: “Rõ rồi, tôi sẽ đi ngay!”. “Thời gian rất gấp, đồng chí phải đi làm ngay!”.
Tôi vội vã xuống lầu rồi lên xe phóng tới Ngọc Tuyền Sơn với tốc độ nhanh nhất.
Hoa Quốc Phong tuyên bố “Lũ bốn tên” đã bị bắt giam!
Tôi đến nơi ở của Diệp soái vào lúc 9h40’. Cảnh vệ và thư ký của Diệp soái thấy tôi, liền đưa ngay vào phòng ngủ của ông. Lúc này Hoa Quốc Phong và Diệp soái đang ngồi ở mép giường ngủ bàn bạc công việc.
Thấy tôi vào, Hoa Quốc Phong hỏi: “Lão Châu, đồng chí biết chuyện rồi chứ?”. Tôi đáp: “Mới biết sơ qua, đ/c Đông Hưng bảo tôi tới để nghe đ/c và Diệp soái chỉ thị!”.
Hoa Quốc Phong: “Hội nghị khẩn cấp BCT sẽ họp tại phòng khách của Diệp soái. Đ/c tới đó sắp xếp trước”. Tôi đáp “Vâng!” rồi ra ngoài, hai người tiếp tục bàn việc.
Đúng 22 giờ, tôi báo cáo với Uông Đông Hưng các thành viên BCT đã có mặt đầy đủ. Các ủy viên BCT dự hội nghị này có: Hoa Quốc Phong, Diệp Kiếm Anh, Lý Tiên Niệm, Uông Đông Hưng, Ngô Đức, Trần Tích Liên, Kỷ Đăng Khuê, Trần Vĩnh Quý, Tô Chấn Hoa, Nghê Chí Phúc, tất cả 11 người. Tôi và Lý Hâm được dự thính.
Bắt đầu cuộc họp, Hoa Quốc Phong mời Diệp soái chủ trì hội nghị và phát biểu trước. Diệp soái nói: “Hội nghị này phải do anh chủ trì. Anh là người được Mao Chủ tịch đề nghị và Bộ CT đã thảo luận phê chuẩn làm Phó chủ tịch thứ nhất của Đảng, trước nay vẫn chủ trì công việc hàng ngày của trung ương, trách nhiệm không ai thay được. Anh chủ trì hội nghị đi!”.
“Thế thì tôi xin nói trước mấy câu rồi xin Diệp soái chủ trì cho! Tôi xin tuyên bố để mọi người biết: Hồi 20 giờ tối nay, với cớ triệu tập cuộc họp Thường vụ BCT tại Phòng họp chính trong Hoài Nhân Đường, Trung Nam Hải để bàn việc xuất bản “Tuyển tập Mao Trạch Đông tập 5” và xây dựng Nhà kỷ niệm Mao Trạch Đông, trung ương đã bắt giữ Vương Hồng Văn và Trương Xuân Kiều.
Diêu Văn Nguyên không phải là ủy viên thường vụ cũng được thông báo đến dự thính để phụ trách việc hiệu đính Mao tuyển rồi bắt luôn tại phòng nghỉ cạnh Hoài Nhân Đường. Giang Thanh thì bị bắt tại nhà nghỉ trong Trung Nam Hải.
Căn cứ tội nghiêm trọng cướp Đảng đoạt quyền của chúng, đã lần lượt thông báo cho chúng quyết định của trung ương do tôi ký về việc thực hiện cách ly họ để thẩm tra. Việc bắt Vương Hồng Văn và Trương Xuân Kiều tại Hoài Nhân Đường do Diệp soái tọa trấn, tôi tuyên đọc lệnh.
Việc bắt Giang Thanh và Diêu Văn Nguyên thì do người phụ trách làm nhiệm vụ tuyên đọc lệnh. Đối với Mao Viễn Tân thì thực hiện quản thúc thẩm tra. Mấy phần tử cốt cán của “Lũ bốn tên” ở Bắc Kinh thì giao cho thành uỷ và Bộ Tư lệnh cảnh vệ Bắc Kinh xử trí theo chỉ thị của trung ương”.
Hoa Quốc Phong vừa dứt lời thì Diệp soái nhấn mạnh: “Việc đập tan tập đoàn phản cách mạng “Lũ bốn tên” được tiến hành vào thời điểm quốc gia lâm nguy sau khi Mao chủ tịch qua đời.
Khi còn sống, Mao chủ tịch đã nói đến việc phải xử lý “Lũ bốn tên” nhưng chưa kịp ra tay. Sau khi Mao Trạch Đông qua đời, hoạt động cướp Đảng đoạt quyền của chúng ngày càng hung hăng, điên cuồng, chúng đang chuẩn bị để ra tay!”.
Diệp soái nói tiếp: “ở trung ương, chúng ta đã giải quyết được vấn đề “Lũ bốn tên” về tổ chức và chính trị, đây là thắng lợi bước đầu. ở các địa phương còn có nhiều phần tử cốt cán thuộc bang phái của chúng cần phải thanh lọc.
Nhiệm vụ khó khăn hơn là việc triệt để loại bỏ tàn dư nọc độc tư tưởng và ảnh hưởng của chúng. Việc này cần phải nỗ lực trên mọi mặt và trong một thời gian dài!”.
Các ủy viên BCT dự họp đều bày tỏ hoàn toàn đồng ý với quyết sách quả đoán của thường vụ trung ương Đảng, nhất trí thông qua quyết định thực hiện cách ly Vương, Trương, Giang, Diêu để thẩm tra.
Thảo luận và quyết định người làm Chủ tịch Đảng
Hoa Quốc Phong nói: “Mao chủ tịch vĩnh biệt chúng ta đã được gần một tháng. Tập đoàn phản cách mạng “Lũ bốn tên” loạn Đảng, loạn quân, loạn quốc, mưu đồ cướp đoạt quyền lãnh đạo Đảng và Nhà nước đã bị đập tan. Trong tình hình mới mẻ này, tôi đề nghị Bộ Chính trị mời Diệp soái của chúng ta làm Chủ tịch Đảng, chủ trì công tác của trung ương”.
Diệp soái đứng bật dậy nói lớn: “Đồng chí Quốc Phong đề nghị như thế không ổn. Tôi tuổi đã cao, năm nay đã 79 rồi, vả lại tôi lâu nay làm công tác quân sự, diện công tác hẹp. Qua thận trọng xem xét, tôi đề nghị đồng chí Hoa Quốc Phong giữ chức Chủ tịch Đảng, Chủ tịch Quân ủy TW.
Đồng chí ấy trẻ hơn tôi 20 tuổi, có kinh nghiệm thực tiễn, là người thực tế, tác phong dân chủ tốt, đoàn kết được người khác, biết tôn trọng các đ/c già.
Hiện đ/c đang là Phó chủ tịch thứ nhất, chủ trì công tác hàng ngày của trung ương. Tôi cho rằng đ/c ấy là người thích hợp nhất. Gánh nặng này thật không nhẹ chút nào, mọi người chúng ta cần giúp sức. Đề nghị các đ/c xem xét!”.
Qua thảo luận sôi nổi, những người dự họp đều hoàn toàn tán thành ý kiến của Diệp soái, nhất trí thông qua quyết định cử Hoa Quốc Phong làm chủ tịch Đảng, chủ tịch Quân uỷ, đợi sẽ triệu tập hội nghị toàn thể trung ương để truy nhận.
Tiếp đó, hội nghị thảo luận và thông qua về nguyên tắc Quyết định xây dựng Nhà kỷ niệm Mao Trạch Đông, Quyết định xuất bản Mao tuyển tập 5 và chuẩn bị xuất bản “Mao Trạch Đông toàn tập”. Hai bản quyết định này được hoàn chỉnh tại Hội nghị BCT ngày 8/10 và cho đăng các báo ra ngày 9/10/1976.
Hội nghị khẩn cấp Bộ Chính trị này đã họp liên tục suốt 6 tiếng liền, suốt từ 22 giờ đêm mồng 6 đến 4 giờ sáng mồng 7 tháng 10 mới kết thúc.
Hoạt động bận rộn của Bộ chính trị tại nhà số 5 Ngọc Tuyền Sơn
Giang Thanh bị giải ra xét xử trước toà năm 1980
Sau khi hội nghị khẩn cấp Bộ Chính trị giải tán, Uông Đông Hưng đã tìm tôi và chỉ thị mấy vấn đề:
Thứ nhất, gọi điện cho Bí thư thành ủy Thượng Hải Mã Thiên Thuỷ và Tư lệnh BTL Cảnh bị Thượng Hải Châu Thuần Lân, thông báo họ phải về Bắc Kinh ngay sáng nay để lãnh đạo trung ương có việc cần gặp.
Thứ hai, bắt đầu từ hôm nay mọi hoạt động của Bộ Chính trị gồm hội họp, làm việc tập thể, gặp gỡ cá nhân đều tiến hành tại Phòng khách nhà số 5 phố Ngọc Tuyền Sơn. Lãnh đạo nghiên cứu quyết định cho phép đ/c được tham dự các cuộc họp BCT, các cuộc làm việc tập thể.
Thứ ba, Diệp soái tuổi đã cao, khi Diệp soái đứng lên, ngồi xuống trong phòng họp và vào phòng vệ sinh, đ/c phải dìu để bảo đảm an toàn.
Tuân theo chỉ thị của Uông Đông Hưng, tôi đã yêu cầu tổng đài trực tại nhà số 5 dùng điện thoại bảo mật để tôi liên lạc với Mã Thiên Thuỷ và Chu Thuần Lân.
Gọi cho Mã Thiên Thuỷ trước, tôi nói: “Tôi là Châu Khởi Tài, Thư ký của Văn phòng TW. Lãnh đạo TW bảo tôi gọi mời đ/c hôm nay về ngay Bắc Kinh, có việc gấp cần bàn!”.
Mã hỏi: “Bàn chuyện gì, lãnh đạo TW có nói không?”. “Không thấy nói!”. Mã lại hỏi: “Thế Từ Cảnh Hiền, Vương Tú Trân có về không?”. Tôi đáp: “Không thấy nói báo họ về”. Mã hỏi tiếp: “Còn ai ở Thượng Hải phải về nữa không?”. “Còn có Tư lệnh Châu Thuần Lân!”. “Thế để tôi báo Châu Thuần Lân”. “Không dám phiền đồng chí, tổng đài đang nối điện thoại tới Châu Thuần Lân cho tôi rồi”.
Tôi báo cho Mã Thiên Thủy biết, trung ương sẽ cho chuyên cơ tới Thượng Hải đón họ về. Tư lệnh Châu Thuần Lân là người bị phe cánh của “Lũ bốn tên” ở Thượng Hải bài xích.
Sau khi nối được điện thoại, tôi thông báo cho ông ấy biết việc lãnh đạo TW gọi về, ông nói ngay “Tốt lắm, tôi sẽ đợi thông báo từ sân bay!”.
Gọi điện cho Thượng Hải xong, tôi liên hệ với bộ phận chủ quản chuyên cơ của TW để bố trí máy bay. Sau đó gọi cho khách sạn Kinh Tây để bố trí nơi ăn ở cho Mã, Châu.
Sáng 7/10, Mã Thiên Thuỷ và Châu Thuần Lân đáp chuyên cơ tới Bắc Kinh vào ở khách sạn Kinh Tây. Hôm đó lãnh đạo TW không đưa họ tới số 5 Ngọc Tuyền Sơn làm việc.
Sáng 8/10, những người lãnh đạo đảng, chính quyền, quân đội của các tỉnh kề cận Thượng Hải là Triết Giang, Giang Tô cũng bị triệu về Bắc Kinh. Hoa Quốc Phong, Diệp Kiếm Anh, Lý Tiên Niệm, Uông Đông Hưng đã gặp họ tại Phòng họp nhà số 5, truyền đạt cho họ tin trung ương đã đập tan “Lũ bốn tên” và mấy quyết định quan trọng của Hội nghị khẩn cấp BCT. Họ đều bày tỏ ủng hộ trung ương, mọi người tập trung bàn bạc vấn đề ổn định cục diện của tỉnh và giải quyết vấn đề Thượng Hải.
Đến chiều 8/10 thì Hoa Quốc Phong, Diệp Kiếm Anh, Lý Tiên Niệm, Uông Đông Hưng đã gặp Mã Thiên Thủy tại phòng họp nhà số 5, cùng dự có Châu Thuần Lân.
Tại cuộc gặp, Hoa Quốc Phong nói về tội ác cướp Đảng đoạt quyền của “Lũ bốn tên” và quyết định của trung ương áp dụng biện pháp cách ly họ để thẩm tra.
Nghe xong, thái độ của Mã Thiên Thuỷ rất ngoan cố, kiên quyết phản đối quyết định của trung ương, mấy lần đề nghị cần xử lý nội bộ vấn đề của “Lũ bốn tên” trong Đảng. Quan điểm của ông ta đã bị các vị lãnh đạo trung ương nghiêm khắc phê phán và nhẫn nại giáo dục.
Tư lệnh Châu Thuần Lân cũng mấy lần khuyến cáo và phê bình, nhưng Mã Thiên Thuỷ vẫn không hề có ý hối lỗi. Hoa Quốc Phong nhìn đồng hồ rồi nói: “Thôi hôm nay nói đến đây thôi!”, rồi ông nói với Mã: “Anh về đến khách sạn Kinh Tây thì gọi điện ngay cho Từ Cảnh Hiền và Vương Tú Trân, bảo họ mai về Bắc Kinh họp!”.
Rồi ông quay sang tôi: “Lão Châu, anh gọi xe đưa bí thư Mã về khách sạn”, đồng thời nháy mắt với tôi. Lúc đó tôi hiểu ý ông nhắc tôi hãy giám sát việc Mã Thiên Thuỷ gọi điện cho Từ, Vương. Tôi gật đầu tỏ vẻ hiểu ý. Xe về đến khách sạn, tôi theo Mã Thiên Thuỷ lên phòng.
Vừa vào đến cửa phòng, ông ta bảo thư ký, nối điện thoại cho gặp Từ Cảnh Hiền. Điện thoại được nối, Mã cầm lấy ống nói: “Tôi Mã đây, trung ương bảo anh với Tú Trân mai về Bắc Kinh họp, sẽ có máy bay đến đón”.
Bên kia nói gì đó, tôi nghe không rõ, chỉ thấy Mã nói: “Tốt lắm!”. Bên kia lại nói gì đó, Mã bảo: “Thôi để đến Bắc Kinh bàn nhé!”, rồi dập điện thoại.
Tôi trở về số 5 Ngọc Tuyền Sơn báo cáo với Hoa Quốc Phong và Uông Đông Hưng chuyện Mã Thiên Thuỷ gọi điện cho Từ Cảnh Hiền.
Từ Cảnh Hiền, Vương Tú Trân đến Bắc Kinh liền cùng với Mã Thiên Thuỷ và Châu Thuần Lân tới nhà số 5 Ngọc Tuyền Sơn dự “Hội nghị chào hỏi”, nghe Hoa Quốc Phong, Diệp Kiếm Anh, Lý Tiên Niệm, Uông Đông Hưng phát biểu. Nghe xong, Mã, Từ, Vương cảm thấy đã thất thế, không dám manh động, lấy trứng chọi đá. Một nhóm nhỏ dư đảng của “Lũ bốn tên” ở Thượng Hải âm mưu phát động bạo loạn vũ trang phản cách mạng đã bị đánh bại.
Tại một hội nghị trước khi Mã, Từ, Vương trở về Thượng Hải, Hoa Quốc Phong và Diệp Kiếm Anh đã phát biểu chỉ rõ tính nghiêm trọng của vấn đề ở Thượng Hải và nêu rõ chính sách đối với họ, nhẫn nại giáo dục, nêu ra hy vọng và yêu cầu với họ.
Họ bày tỏ: sau khi về Thượng Hải nhất định sẽ truyền đạt và quán triệt lại các quyết định quan trọng của trung ương làm tốt công tác để ổn định tình hình. Vương Tú Trân còn khóc lóc, nói mình bị mắc lừa “Lũ bốn tên” và tố cáo các vấn đề của Vương Hồng Văn, Diêu Văn Nguyên.
Ba bản bút tích của Mao Trạch Đông trong tay Hoa Quốc Phong
Trung ương đã chia đợt họp các hội nghị riêng rẽ theo kiểu “Hội nghị chào hỏi”, đến ngày 14/10 thì kết thúc. Mỗi hội nghị đều do Hoa Quốc Phong chủ trì, Hoa Quốc Phong và Diệp soái phát biểu.
Mỗi khi phát biểu, tay Hoa Quốc Phong đều cầm 3 bản bút tích của Mao Trạch Đông. Một bản là “Từ từ làm, chớ vội vàng”, “Làm theo phương châm trước đây”, “Đồng chí làm việc, tôi yên tâm”.
Bản thứ hai là “Giang Thanh can thiệp nhiều quá, dám tự triệu tập 12 tỉnh về để gặp”.
Bản thứ ba là tài liệu của Giang Thanh đề nghị xử lý vụ “Phong Khánh Luân”, Hoa Quốc Phong thỉnh thị ý kiến Mao Trạch Đông, được ông phê vào “Không nên sao gửi, việc này không ổn!”.
Hoa Quốc Phong đã truyền đạt cho các hội nghị về ba bản bút tích của Mao Trạch Đông. Sau đó tập trung nói về một bản bút tích đầu tiên. Hoa Quốc Phong nói: “Mao chủ tịch viết 3 câu này vào tối ngày 30/4/1976. Sau khi cùng Mao chủ tịch tiếp Thủ tướng New Zealand Mondale tại nơi ở của ông tại Trung Nam Hải, tôi đã báo cáo một số việc tôi đã xử lý và vấn đề ở mấy tỉnh và nghe chủ tịch chỉ thị. Chủ tịch đã viết 3 câu này vào lúc đó.
Lúc ấy, chủ tịch nói năng đã rất khó khăn, có lúc ông nói tôi không nghe được rõ, không hiểu gì. Chủ tịch bảo thư ký lấy giấy bút ra viết 3 câu này và đưa cho tôi.
Hai câu đầu viết khi nghe tôi báo cáo công tác, câu thứ ba là nói với cá nhân tôi. Hai câu “Từ từ làm, chớ vội vàng”, “Làm theo phương châm trước đây”, tôi đã truyền đạt tại Hội nghị Bộ Chính trị họp sau đó, có mặt cả “Lũ bốn tên”, còn câu “Đồng chí làm việc, tôi yên tâm” thì tôi không truyền đạt.
Sau khi Chủ tịch Mao Trạch Đông qua đời, “Lũ bốn tên” đã vội vã cướp Đảng đoạt quyền, chúng bí mật bàn nhau sửa chỉ thị của chủ tịch “Làm theo phương châm trước đây” ngụy tạo thành Di chúc của Mao Trạch Đông lúc lâm chung “Làm theo phương châm đã định” rồi gây dư luận tạo phản trên báo chí. Do lúc đó chúng ta phải dốc sức lo việc tang lễ Mao chủ tịch nên không kịp thời xử lý được”.
Nhân đây cũng xin nói thêm, ủy viên BCT Hứa Thế Hữu đã tham dự “Hội nghị chào hỏi” cuối cùng. Trước hội nghị ông đã căm phẫn lên án tội ác của “Lũ bốn tên” và bộc bạch: “Trong thời gian tang lễ Mao chủ tịch, khi họp hội nghị Bộ Chính trị, lưng tôi luôn giắt khẩu súng ngắn, nếu “Lũ bốn tên” dám gây chuyện cướp quyền tại hội nghị là tôi bắn ngay lũ khốn kiếp ấy!”
Thứ Hai, 10 tháng 6, 2013
Thứ Hai, 3 tháng 6, 2013
ÁC MỘNG BÁ CHỦ THẾ GIỚI CỦA TRUNG QUỐC !
SỬ DỤNG VŨ KHÍ SINH HỌC, QUYÉT SẠCH NƯỚC MỸ, BÁ CHỦ THẾ GIỚI
Các nhà lãnh đạo Trung Quốc thường tuyên bố sự trỗi dậy của Trung Quốc hoàn toàn mang tính chất hoà bình và rằng Trung Quốc không có tham vọng bành trướng. Tuy nhiên, bài phát biểu của Bộ trưởng quốc phòng tại hội nghị các tướng lĩnh Trung Quốc về Chiến lược chiến tranh tương lai cách đây 4 năm lại cho thấy viên tướng này coi người Trung Quốc là chủng tộc siêu đẳng nhất thếgiới và họ có sứ mệnh phải quét sạch nước Mỹ để làm bá chủ thế giới. Sự thayđổi của Trung Quốc đang làm thay đổi cán cân chiến lược, ít nhất là ở khu vực châu Á. Nhưng không ai có thể biết được khuôn hình và kết quả tương lai của sựthay đổi đó. Dư luận rộng rãi trên thế giới nghi ngờ về tham vọng bá quyền của Trung Quốc. Đây là một quá trình không thể dừng lại được. Dưới đây là toàn văn bài phát biểu của Tướng Trì Hạo Điền phản ánh một số khía cạnh của tư duy chiến lược của Trung Quốc hiện nay.
Bài phát biểu của tướng Trì HạoĐiền-Nguyên Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Trung Quốc tại Hội nghị các tướng lĩnh bàn về chiến lược chiến tranh tương lai tổ chức năm 2005 ...
( Tài liệu được công bố trên Tạp chí Các vấn đề chiến lược, Ấn Độ, 15/4/2009)
Như mọi người đều biết, theo quan điểm truyền bá của các học giả phương Tây, toàn thể loài người trên Trái Đất có nguồn gốc chung từ một người mẹ duy nhất ởChâu Phi. Như vậy, không một chủng tộc nào có thể tự nhận mình là chủng tộc siêu đẳng nhất. Tuy nhiên, theo các nghiên cứu của đại đa số các học giả Trung Quốc, người Trung Quốc khác với các chủng tộc khác trên thế giới. Chúng ta không có nguồn gốc từ Châu Phi. Trái lại, chúng ta có nguồn gốc độc lập trên đất Trung Quốc. Nguời Bắc Kinh ở Chu Khẩu Điếm mà tất cả chúng ta đều bắt nguồn từ đó đại diện cho một giai đoạn tiến hoá của tổ tiên chúng ta.
Nguồn gốc nền văn minh Trung Hoa Trước đây, chúng ta thường nói rằng nền văn minh Trung Quốc có lịch sử 5.000 năm. Nhưng hiện nay, rất nhiều chuyên gia nghiên cứu trong nhiều lĩnh vực khác nhau, trong đó có khảo cổ học, văn hóa sắc tộc, và văn hoá khu vực đã đi tới một sự thống nhất rằng các phát hiện mới nhưnền văn hoá Hongshan ở vùng Đông Bắc, nền văn hoá Liangzu ở tỉnh Chiết Giang, các phế tích Jinsha ở tỉnh Tứ Xuyên, và khu di tích văn hoá đế chế Yongzhou ở tỉnh Hồ Nam tất cả đều cho thấy bằng chứng về sự tồn tại của nền văn minh tiền Trung Quốc, và chúng khẳng định rằng riêng lịch sử canh tác lúa đã có từ 8.000-10.000 năm truớc đây. Điều này bác bỏ quan niệm về lịch sử 5.000 năm của Trung Quốc...
Bởi vậy, chúng ta có thể xác định rằng chúng ta là sản phẩm của nền văn hoá có nguồn gốc từ cách đây hơn 1 triệu năm, nền văn minh và tiến bộ với lịch sử hơn 10.000 năm, một dân tộc có 5.000 năm lịch sử, và một thực tế Trung Quốc với lịch sử hơn 2.000 năm. Đó là dân tộc Trung Quốc tự gọi mình như vậy.Là dòng dõi của Viêm và Hoàng, dân tộc Trung Quốc mà chúng ta tự hào thuộc về dân tộc đó. NướcĐức Hitle đã từng kiêu hãnh tự coi mình là chủng tộc siêu đẳng nhất trên Trái đất, nhưng thực tế là dân tộc chúng ta còn siêu việt hơn người Đức rất nhiều. Đã có nhiều bài học, trong đó có bài học về sự sụp đổ của Liên Xô và Đông Âu, cũng như bài học về tại sao Đức và Nhật Bản lại thất bại trong Chiến tranh thếgiới thứ Hai. Đã có rất nhiều cuộc thảo luận về sự sụp đổ của chủ nghĩa Cộng sảnở Liên Xô và các nước Đông Âu. Hôm nay, điều quan trọng với chúng ta là nói vềcác bài học thất bại của Đức và Nhật Bản. Như mọi người đều biết, nước Đức phát xít cũng nhấn mạnh rất nhiều về vấn đề giáo dục cho dân chúng, đặc biệt là cho thế hệ trẻ. Đảng và Chính phủ quốc xã đã tổ chức và xây dựng rất nhiều thểchế tuyên truyền giáo dục, ví như Cơ quan hướng dẫn tuyên truyền quốc gia, BộGiáo dục và tuyên truyền quốc gia, Cục thanh tra nghiên cứu dư luận thế giới và giáo dục, và Cơ quan thông tin, tất cả đều nhằm gieo vào tâm trí của dân chúngĐức, từ học sinh các lớp tiểu học đến các trường đại học, là dân tộc Đức là chủng tộc thượng đẳng, và thuyết phục dân chúng rằng sứ mệnh lịch sử của chủng tộc Ariăng(Arian) là trở thành chủ nhân thế giới và thống trị toàn thế giới. Khiđó, nhân dân Đức thống nhất chặt chẽ hơn nhiều so với chúng ta hiện nay.
Tuy vậy, nước Đức đã bị thất bại nhục nhã cùng với nước Nhật Bản đồng minh. Vì sao vậy? Chúng ta đã đi tới một số kết luận tại các hội nghị nghiên cứu của BộChính trị để nghiên cứu về các quy luật quyết định sự thăng trầm của các cường quốc lớn, và tìm cách phân tích sự phát triển nhanh chóng của Đức và Nhật Bản. Khi đó, chúng ra đã quyết định xây dựng mô hình đất nước dựa theo mô hình nướcĐức, song chúng ta quyết không lặp lại các sai lầm mà người Đức đã mắc phải. Xin nêu ra những nguyên nhân cơ bản dẫn tới thất bại của họ: Thứ nhất, họcó quá nhiều kẻ thù cùng một lúc, bởi họ đã không tuân theo nguyên tắc là chỉtiêu diệt kẻ thù ở một thời điểm nhất định; Thứ hai, họ quá hăng hái, thiếu sựkiên nhẫn và bền gan, những phẩm chất đòi hỏi phải có để thực hiện những sựnghiệp vĩ đại; Thứ ba, khi tới thời điểm đòi hỏi phải tỏ ra tàn bạo thì họ lại tỏ ra quá mềm yếu, do vậy đã để lại những nguy cơ bộc lộ về sau này. Giảdụ khi đó, Đức và Nhật có thể làm cho Mỹ đứng trung lập và tiến hành chiến tranh từng bước đối với Liên Xô. Nếu thực hiện chiến lược đó, tranh thủ thời gian đẩy nhanh các nghiên cứu và thành công trong việc làm chủ công nghệ hạt nhân và tên lửa, và sử dụng các vũ khí đó bất ngờ tấn công Mỹ và Liên Xô, thì khi đó Mỹ và Liên Xô đã không thể chống lại họ và buộc phải đầu hàng. Đặc biệt là Nhật Bản đã phạm phải sai lầm khi tiến hành cuộc tấn công bất ngờ vào Trân Châu Cảng. Cuộc tấn công này không nhằm vào các phần có tầm quan trọng sống còn đối với nước Mỹ. Thay vì điều đó, cuộc tấn công này lôi kéo nước Mỹ tham gia chiến tranh, tham gia lực lượng những nước đào huyệt chôn vùi hai nhà nước phát xít Đức và Nhật Bản.
Tất nhiên, nếu họ không phạm 3 sai lầm nói trên và giành chiến thắng, thì lịch sử thế giới đã được viết theo hướng khác hẳn. Trong trường hợp đó, Trung Quốc sẽkhông nằm trong tay chúng ta. Nhật Bản có thể chuyển thủ đô của họ tới Trung Quốc và thống trị toàn bộ đất nước Trung Quốc. Sau đó, Trung Quốc và toàn bộ châu Á dưới sự chỉ huy của Nhật Bản với toàn bộ sự thông minh của Phương Đông sẽ chinh phục phương Tây do Đức lãnh đạo và thống nhất toàn thế giới. Người Trung Hoa có là chủng tộc thượng đẳng Như vậy, những nguyên nhân cơ bản dẫn tới thất bại của Đức và Nhật Bản là lịch sử không sắp xếp để họ trở thành những chủnhân của Trái Đất, vì tóm lại là họ không phải những chủng tộc ưu việt nhất. So sánh về hình thức bên ngoài, Trung Quốc ngày nay giống một cách đáng ngại với người Đức trước kia. Cả hai đều coi mình là những dân tộc siêu đẳng nhất; cả hai đều có lịch sử bị các cường quốc bên ngoài bóc lột và do vậy đều mang nặng sự hận thù; cả hai đều cảm thấy mình sống trong một không gian rất không phù hợp; cả hai đều giương cao ngọn cờ dân tộc và chủ nghĩa xã hội và gắn cho mình nhãn hiệu chủ nghĩa xã hội quốc gia; cả hai đều có một nhà nước, một đảng, một nhà lãnh đạo, và một học thuyết. Nhân dân Trung Quốc chúng ta thông minh hơn người Đức bởi xét về cơ bản, chúng ta là chủng tộc ưu việt hơn chủng tộc của họ.Đó là kết quả bởi việc chúng ta có lịch sử lâu đời hơn, đông dân hơn và đất đai rộng lớn hơn. Xét trên cơ sở này, tổ tiên của chúng ta để lại cho chúng ta hai di sản cốt yếu nhất, đó là chủ nghĩa vô thần và sự thống nhất vĩ đại. Đó chính là đức Khổng Tử, người đã sáng lập ra nền văn hoá Trung Quốc và để lại cho chúng ta những di sản này. Hai di sản nói trên xác định rằng chúng ta có khả năng sống còn cao hơn Phương Tây. Đó là lý do giải thích tại sao chủng tộc Trung Quốc thịnh vượng lâu dài như vậy. Chúng ta có sứ mệnh không được để bịchôn vùi cả trên Thiên đàng cũng như trên Trái đất, bất kể đó là những thảm họa do thiên nhiên, do con người gây ra hay thảm hoạ quốc gia và cho dù chúng nghiêm trọng tới mức nào. Đây là ưu thế của chúng ta. Ví dụ về phản ứngđối với chiến tranh chẳng hạn. Do cho tới nay nước Mỹ chưa hề nhìn thấy chiến tranh trên đất nước họ, nên một khi các kẻ thù vào đất Mỹ, họ có thể tiến tới tận thủ đô Oasinhtơn trước khi Quốc hội Mỹ kết thúc việc thoả luận và cho phép tổng thống Mỹ tuyên bố tình trạng chiến tranh. Tuy nhiên, đối với chúng ta, chúng ta sẽ không lãng phí thời gian vào những việc tầm thường như vậy. Đồng chí Đặng Tiểu Bình có lần đã nói: Lãnh đạo Đảng sẽ thông qua các quyết định một cách mau lẹ.Một khi các quyết định được thông qua, chúng sẽ được thực hiện ngay lập tức. Sẽkhông có việc lãng phí thời gian vào những việc tầm thường như ở các nước tư bản.Đó là ưu thế của chúng ta.
Nguyên tắc tập trung dân chủ của Đảng Cộng sản Trung Quốc được xây dựng trên truyền thống và sự thống nhất vĩ đại. Mặc dù nước Đức phát xít cũng nhấn mạnh tới cơ chế tập trung ở mức cao khi ra các quyết định, song họ chỉ chú trọng tới quyền lực điều hành đất nước, nhưng lại coi thường cơ chế lãnh đạo tập thể ở cấp Trung ương. Bởi thế về sau này Hitle đã bị rất nhiều người phản bội, điều đó đã làm suy kiệt ghê gớm khả năng chiến tranh của Đức quốc xã. Có một nhận xét rất nổi tiếng trong một bộ phim về sức mạnh và quyền uy: Những kẻ thù thường gặp nhau trên một con đường nhỏ, chỉ có những kẻ dũng cảm mới chiến thắng. Dạng chiến đấu với tinh thần một mất một còn đã cho phép chúng ta dành được quyền lực tại Trung Quốc đại lục. Số phận lịch sử đã quyết định rằng Trung Quốc và Mỹ sẽkhông tránh khỏi đối đầu trên một con đường nhỏ và chiến đấu chống lại nhau! Mỹ,không giống như Nga và Nhật Bản, chưa bao giờ làm tổn thương Trung Quốc và cũng giúp Trung Quốc chống lại cuộc chiến đấu chống Nhật Bản. Tuy vậy, Mỹ tất yếu sẽlà trở ngại, trở ngại lớn nhất! Về lâu dài, quan hệ giữa Trung Quốc và Mỹ sẽ làđấu tranh một mất một còn. Có thời, một số người Mỹ tới thăm Trung Quốc và tìm cách thuyết phục chúng ta rằng mối quan hệ giữa Trung Quốc và Mỹ là một quan hệ phụ thuộc lẫn nhau. Đồng chí Đặng Tiểu Bình khi đó đã trả lời một cách lịch sự: Hãy về nói với chính phủ của các ngài rằng Trung Quốc và Mỹ không có mối quan hệ phụ thuộc và hiểu biết lẫn nhau như vậy. Rõ ràng là đồng chí Đặng Tiểu Bình đã quá lịch sự, đồng chí ấy có thể nói thẳng: Quan hệ giữa Trung Quốc và Mỹlà một trong các quan hệ đấu tranh một mất một còn. Tất nhiên, hiện giờkhông phải là thời gian thích hợp để phá vỡ quan hệ với Mỹ. Chính sách cải cách và mở cửa ra thế giới bên ngoài của chúng ta còn phải dựa vào tiền vốn và công nghệ của họ, chúng ta vẫn còn cần tới nước Mỹ. Do vậy, chúng ta cần phải nỗ lực tăng cường quan hệ của chúng ta với Mỹ, học tập nước Mỹ trên mọi lĩnh vực và sửdụng Mỹ làm tấm gương cho việc tái thiết đất nước. Quét sạch nước Mỹ Đểgiải quyết vấn đề nước Mỹ, chúng ta cần phải vượt lên trên những điều thông thường và hạn chế. Trong lịch sử, khi một nước đánh bại và chiếm đóng một nước khác, họkhông thể giết hết dân chúng của nước bị chinh phục một cách hiệu quả bằng gươm hoặc giáo dài, hay thậm chí bằng súng tiểu liên hoặc súng máy. Bởi vì không thểgiữ được vùng đất rộng lớn mà không duy trì người của mình trên vùng đất đó. Tuy nhiên, nếu chúng ta chinh phục nước Mỹ theo kiểu đó, chúng ta không thể đưa nhiều người Trung Quốc di cư tới Mỹ. Chỉ có thể sử dụng nhũng biện phápđặc biệt để quét sạch nước Mỹ và sau đó chúng ta mới có thể đưa nhân dân Trung Quốc tới đó. Đây là lựa chọn duy nhất đối với chúng ta. Đó không phải là vấn đềchúng ta muốn hay không muốn. Những biện pháp đặc biệt nào chúng ta có thể thực hiện để quét sạch nước Mỹ ? Những loại vũ khí thông thường như máy bay chiến đấu,đại bác, tên lửa hay tàu chiến không thể làm điều đó; các loại vũ khí huỷ diệt như vũ khí hạt nhân cũng không thể làm được như vậy. Chúng ta không ngu ngốc đến nỗi cùng tự huỷ diệt với Mỹ bằng cách sử dụng vũ khí hạt nhân, cho dù trên thực tế chúng ta vẫn tuyên bố giải quyết vấn đề Đài Loan bằng mọi giá. Chỉ có thể sử dụng loại vũ khí không huỷ diệt, nhưng có khả năng giết nhiều người chúng ta mới có thể giành lấy nước Mỹ cho chúng ta. Công nghệ sinh học hiện đạiđang phát triển nhanh chóng, và các loại vũ khí sinh học mới được phát minh nối tiếp nhau. Tất nhiên là chúng ta không để lãng phí thời gian; trong những năm qua chúng ta đã nắm được khả năng trở thành chủ nhân của các loại vũ khí này. Chúng ta có khả năng đạt được mục tiêu quét sạch nước Mỹ một cách hoàn toàn bất ngờ. Khi đồng chí Đặng Tiểu Bình còn sống, Ban chấp hành trung ương Đảng đã sáng suốt đưa ra quyết định đúng đắn là không phát triển các nhóm tàu sân bay và thay vào đó, tập trung phát triển các loại vũ khí có thể thủ tiêu hàng loạt dân chúng của nước thù địch. Xét về mặt nhân đạo, chúng ta cần phải cảnh báo cho dân chúng Mỹ và thuyết phục họ rời khỏi nước Mỹ và để lại vùng đất họ từng sinh sống trên đó cho người Trung Quốc. Hoặc là ít nhất họ phải rời khỏi một nửa nước Mỹ để nhường phần đất đó cho người Trung Quốc, bởi phát hiện ra nước Mỹ lầnđầu tiên chính là người Trung Quốc. Nhưng sẽ phải làm điều đó như thếnào? Nếu chiến lược đó không thực hiện được, thì khi đó chúng ta chỉ còn một lựa chọn duy nhất. Tức là sử dụng những biện pháp kiên quyết để Quét sạch nước Mỹvà giành lấy nước Mỹ cho chúng ta ngay lập tức. Thực tế lịch sử của chúng ta cho thấy chừng nào chúng ta thực hiện được điều đó, không có nước nào trên thếgiới có khả năng ngăn cản chúng ta. Hơn nữa, với một nước Mỹ với một tư cách thếgiới bị mất đi, thì tất cả các kẻ thù khác buộc phải đầu hàng chúng ta. Vũ khí sinh học là một loại vũ khí tàn ác chưa từng thấy, song nếu nước Mỹkhông chết thì Trung Quốc sẽ bị huỷ diệt. Nếu nhân dân Trung Quốc bị mắc kẹt trên diện tích đất hiện nay, thì sự sụp đổ hoàn toàn của xã hội Trung Quốc chắc chắn sẽ xảy ra. Theo cách tính mô hình hoá trên máy tính của tác giả Yellow Peril, hơn một nửa dân số Trung Quốc sẽ chết, và con số đó sẽ là hơn 800 triệu người! Ngay sau khi giải phóng, vùng đất màu vàng của chúng ta có khoảng 500 triệu dân, trong khi dân số chính thức hiện nay là hơn 1,3 tỉ người. Khả năng của vùng đất màu vàng này đã đạt tới mức giới hạn của nó. Một ngày nào đó người ta có thể biết điều đó xảy ra nhanh chóng như thế nào, sự sụp đổ lớn có thể xảy ra vào bất kỳ thời điểm nào và hơn một nửa dân số của chúng ta sẽ buộc phải ra đi. Chúng ta cần phải chuẩn bị sẵn sàng hai phương án. Nếu thành công trong việc sử dụng vũ khí sinh học bất ngờ tấn công nước Mỹ, chúng ta có thể giảm thiểu thiệt hại về người trong cuộc chiến tranh với Mỹ. Nếu trong trường hợp cuộc tấn công đó thất bại, và kích động một cuộc phản công bằng vũ khí hạt nhân từ nước Mỹ, Trung Quốc sẽ phải gánh chịu một thảm hoạ, trong đó hơn một nửa dân sốsẽ chết. Bởi vậy, chúng ta cần phải sẵn sàng với các hệ thống phòng không để bảo vệ các thành phố lớn và vừa của Trung Quốc./.
Nguồn: http://vn.myblog.yahoo.com/phamvietdaonv
TẾ SỐNG QUAN THAM !
Văn tế sống quan tham
Ngọc Châu
Thứ sáu ngày 28 tháng 12 năm 2012 4:44 PM
Hỡi ơi!
Ba sáu tàn vàng
Lẽ nào vứt bỏ.
Dẫu bao năm ngang dọc, chốn triều đình danh nổi như phao;
Vài đận tính sai cơ, tiếng quan tham mãi vang như mõ!
Nhớ oai xưa
Quê mẹ đất nghèo
Dân cùng nước khổ
Trải bao trận mạc, cấm vận triền miên
Đói nghèo nhìn nhau, bữa cơm bữa củ.
Bán quán, bơm xe, nắm than, bổ củi, tay vốn quen làm;
Xế hộp, mô bai, khách sạn, nhà hàng, mắt chưa từng ngó.
Thấy nước người đổi đời trong thập kỉ, lòng những mong chóng mọc vẩy rồng;
Chịu nghèo hèn khốn khó mấy chục niên, bụng ao ước mau mang lốt hổ.
Ngó thấy tiền Tây xanh tím đỏ, chỉ muốn vơ ngay
Nhìn vào xe Mĩ phóng tít mù, ước tư bản đổ!
Trước cảnh nước nhà hèn kém, chẳng lẽ ngồi đầu gối quá tai;
Gió đông đà nhụt gió tây, thôi thì cũng rỡ rào mở cửa.
Pu tủng* luật này lệ nọ, gan cùng mình dốc sức ngoáy trời (* Không hiểu - gốc tiếng Tàu)
Mo phú* nợ cháu con lo, vốn nào cũng vơ vào đầy rổ. (* Cóc sợ - gốc tiếng Pháp)
Cũng khen thay!
Vốn chẳng dòng kinh bang tế thế, gốc từ vệ túm mà ra;
Phẫu thuật da "tiến sĩ công nông", nhoáng cái tước cao đã bổ.
Ngón kinh tế thị trường nào đợi tập rèn;
Nghề định hướng kinh doanh kiệm thời gian ngó.
Ngoài vỏ khoác rừng vàng biển bạc, thoải mái đào với bắt, khỏi bàn;
Trong tay gom triệu sức lao công, lương chỉ góc tiền "đô", quá đủ!
Đất đai cứ tha hồ bán đổi, cũng lôi vào khối nước Tây, Tàu.
Ruộng vườn đền giá rẻ như bèo, khéo dỗ dân đà vui hớn hở.
Ba chục năm đổi mới, may phùng thời thế, lướt tới ào ào, cũng gặt về vô khối thành công;
Triệu dân nông thay đời, dù mếu dù tươi, cuốc cầy phăng phăng, khiến sản vật dần thêm béo bở.
Tạo liên doanh, xây siêu thị, thổi phố phường ngày một phình to;
Ủi sân gold, san chế xuất, kẹp đồng bãi hết phương nẩy nở.
Chao ôi!
Những tưởng vận đỏ đến hồi, cừu dê chuyến này hóa hổ;
Nào hay dân đen khốn khổ, lươn trạch sao giống được rồng?
Vốn tại máu tham ẩn trong tâm, thấy vàng đời nào chịu bỏ.
Ngó sang Tiên Lãng, sú vẹt mấy dặm sầu giăng;
Nhìn bãi Văn Giang, già trẻ hai hàng lệ nhỏ.
Chẳng phải du côn, cao bồi Mĩ quốc, mà to gan chống lại lính triều đình;
Vốn không phá nhà, cướp đất của ai, mà chịu còng tội tù cho đáng số!
Ấy bởi!
Trên sao dưới vậy, tâm xà đeo mặt từ bi;
Quan đã mở đường, ắt nhũng nhiễu quân lệ bộ.
Nhóm đại gia dựa hơi cấu kết, lợi ích chia phần;
Mặc thảo dân nhà cửa tan hoang, xiêu mưa ngã gió.
Rừng nguyên sinh bao nhiêu gỗ tốt, chia phần nhau tha hồ đốn, đổ tội tặc lâm;
Mỏ hiếm quí ngồn ngộn bạc vàng, xúi họ hàng mặc sức đào, giấy gì chẳng có!
Chúng dân cứ kêu ca oán thán, kêu chán rồi cũng đến thôi;
Triều đình biết mà phải chịu thua, chứng cớ đâu đành tay bó.
Vậy nhưng!
Cứ tưởng trăm bề kín thế là cùng, lại thêm phên che rào chắn khắp nơi;
Kính Chiếu yêu đà mỡ bôi đen bóng, Thiên Lí Nhỡn chắc nản lòng đành bỏ.
Cho nên ngân khố cứ việc đem tiêu, quẳng vàng đổi về bấy nhiêu tầu nát;
Thả sức tiền gian vung xây phủ đệ, rải bạc tạo đường mê lộ ngân kho.
Kệ đau đớn bấy: bà già ngồi run rẩy, nóc chuồng trâu lũ lụt vây quanh;
Mặc não nùng thay: trẻ chân đất đến trường, rét đại hàn phong phanh dúm dó.
Thế rồi!
Hội Diên Hồng đột ngột nổ ra,
Khiến chúng dân xốn xao ngóng ngó.
Binh tướng tham vẫn giữ sông Tô Lịch, võng lọng cụp nhưng còn khối ô dù;
Lương đống thiện tuy lùa gió Hồng Hà, chưa đủ mạnh để khử mùi thối chó.
Đấu mà trả nước non bớt nợ, danh thơm đồn sáu mươi tư tỉnh đều khen;
Ngậm để giữ vẹn ghế nguyên ngai, mùi khắm ngấm ba đời cháu con còn đó.
Dân mở miệng, được nói được nghe, trăm triệu người ủng hộ triều đình, trò tham nhũng lắm chuyện phanh phui;
Dám vì dân, thiệt cũng vì dân, dầu cáo quan nhận trăm mét đất, đức thanh liêm tắt đèn vẫn tỏ.
Khá khen người nhóm lửa, dù bếp ẩm, củi khô lẫn với củi tươi, kiên nhẫn quạt khói đều tay, dần dà lò sẽ rực hồng.
Đáng ngợi đám thảo dân, chí đã đồng, gian tặc dù ẩn thật sâu, lò bỏng cũng cháy mặt lang, cáo già hết đường giả thỏ.
Ôi thôi thôi!
Trận địa mở toang;
Chúng dân đều rõ
Bạch tuộc kia rồi phải co vòi;
Quan tham sẽ về vườn cắt cỏ.
Thôi thì thế cũng là may;
Còn hơn vô tù ngóng cổ.
Dẫu xác còn ngất ngưởng, nhưng linh đã hết oai linh;
Gọi là kết cỏ đền bù, hạ trướng nguyện đền ơn chủ
Tàn vàng (mã) đủ ba sáu tàn vàng;
Xế sịn (mã) nhập loại hàng nguyên thủ.
Nổi lửa thật to;
Hóa theo cho đủ;
Mao đài vẩy cả chai;
Át hết mùi cáo cú…
Ô hô, ai tai!
Đàn em tiễn cụ!!!
NC
Thứ Bảy, 25 tháng 5, 2013
NĂM NAY, NS TRẦN TRỌNG LINH BỊ CẤM NHẬP CẢNH !
Đeo khẩu trang thưởng lãm mỹ thuật
06/04/2012 03:08
Vừa xem vừa đeo khẩu trang là cảnh diễn ra tại triển lãm Thương thuyết tổ chức từ ngày 5 đến 27.4 tại 24 Tràng Tiền, Hà Nội.
“Nước sông Tô Lịch bẩn và có mùi thế nào thì nhiều người đã biết rồi. Vì thế, tôi đã mua sẵn vài trăm chiếc khẩu trang cho khách xem”, nghệ sĩ Trần Trọng Linh nói về triển lãm của mình.
Trở về Việt Nam mỗi năm một đến hai tháng, Trần Trọng Linh không quên sáng tác trên những chất liệu sống của quê hương. Lần này, nghệ sĩ hiện đang sống tại Genève (Thụy Sĩ) sử dụng nước sông Tô Lịch đen “đặc thù”, che giấu những rác rưởi đủ loại trong lòng nó để gợi ra vấn đề môi trường dưới tác động của nhiều thói quen xấu.
Qua triển lãm Thương thuyết của Linh thì rác rưởi đủ chất liệu, kiểu dáng được phô bày. Nước thải của chính dòng sông này với những vật dụng phổ thông như bàn ghế, đồ chơi trẻ em đủ loại… đóng băng thành các khối nước đá đen đầy tạp chất. Triển lãm trưng bày 7 khối đá như thế, mỗi khối có thể tích ba mét khối với kích thước 1×1×3 m. Quá trình tan chảy của các khối băng trên dự kiến trong khoảng 3 ngày, được quay phim, ghi hình để thành một tác phẩm video art.
Các khối băng đông từ nước ô nhiễm tại sông Tô Lịch- Ảnh: Ngọc Thắng
“Các khối đá làm công việc của nhà điêu khắc”, nghệ sĩ Trần Trọng Linh cho biết, “Còn người xem tự cảm nhận để hiểu hơn về những thói quen xấu trong sinh hoạt của mình”.
Bên cạnh thói quen xả rác thải bừa bãi mọi lúc mọi nơi, có một “tật xấu” mà Linh rất muốn qua triển lãm này, thuyết phục mọi người từ bỏ. Đó là việc công chúng thường rất “lười” xem đi xem lại một tác phẩm nghệ thuật. Nhưng với quá trình băng đá tự làm điêu khắc cho chính nó này, khán giả muốn thưởng thức nghệ thuật phải qua lại nhiều lần dùng khẩu trang. Bản thân Linh, khi làm triển lãm cũng làm “tan chảy” một số quan điểm về cách làm nghệ thuật thông thường.
Các khối đá làm công việc của nhà điêu khắc. Còn người xem tự cảm nhận để hiểu hơn về những thói quen xấu trong sinh hoạt của mình
Nghệ sĩ Trần Trọng Linh
“Mọi người vẫn cho rằng nghệ sĩ phải tự tay làm nhiều việc. Nhưng tôi không nghĩ thế. Đã từ nhiều năm nay, trong quá trình sáng tác ở nước ngoài, tôi chỉ là người viết dự án. Phần chế tác hoàn toàn có thể thuê những người giỏi làm. Chẳng hạn, với một dự án nghệ thuật để mọi người cảm nhận sự đổ vỡ của chiến tranh, tôi lên chương trình để các ê kíp kỹ thuật về chất nổ làm việc.
Hai mươi bốn con mannequin được gắn kíp nổ ở các vị trí khác nhau trên thân, hẹn nổ ở những điểm thời gian khác nhau trong ngày. Khi nổ, những mảnh vỡ thân chúng văng ra. Việc thực hiện tác phẩm hoàn toàn do nhóm kỹ thuật, nghệ sĩ chỉ là người lên ý tưởng, lên chương trình”, Linh cho biết.
Cũng với cách làm này, nhiều nhóm đã chung tay với Linh trong quá trình thực hiện tác phẩm Thương thuyết gồm: nhóm lắp ráp, nhóm hút nước sông Tô Lịch, nhóm quay phim, nhóm chụp ảnh, nhóm đóng băng nước, nhóm xử lý đồ vật đóng băng…
Chỉ có điều, nếu như kỹ thuật do những nhóm chế tác cụ thể đảm nhiệm, hiệu quả điêu khắc do băng tan chảy tạo ra thì ý tưởng cảnh báo về những thói quen xấu vẫn là của Linh. Cảm nhận tác phẩm như thế nào là quyền của từng người xem, nhưng theo Linh quan niệm thì qua sự tan chảy của dòng nước ô nhiễm, người xem phải chợt giật mình.
(Lộ ra báo Nhân Dân, tạp chí Cộng Sản,....các báo khác của Đảng và Nhà nước- năm nay, hôm rồi Linh lại về VN, bị chặn ngay tại Tân Sơn Nhất, bị buộc phải quay về Thụy Sĩ )
Thứ Năm, 16 tháng 5, 2013
PHẠM QUANG NGHỊ - BẤT TÀI
Cần quét sạch chủ nghĩa giáo điều, cơ hội và tiêu cực tại Hà Nội
12/05/2013Cầu Nhật Tân
Đồng chí Phạm Quang Nghị tiếp quản cái ghế Bí thư Thành ủy HN hồi 7/2006 từ đồng chí Nguyễn Phú Trọng. Càng lãnh đạo HN lâu, đồng chí Nghị càng bộc lộ bệnh giáo điều, cơ hội, tiêu cực đến phát sợ. Ngôn từ của đồng chí thì rất to tát nhưng việc làm lại tỉ lệ nghịch. Về HN ít lâu, đồng chí Phạm Quang Nghị chọn mấy cái nhà lô nhô để cắt ngọn nhằm thị uy. Hãy nhìn HN sau 8 năm được đồng chí Nghị cắt ngọn mà xem: ngọn càng ngày mọc ra càng nhiều, năm sau cao hơn năm trước.
Giải pháp của đồng chí là ra Nghị quyết suông và hô hào quyết tâm. Cứ quyết tâm là được. Biện pháp 1 thì quyết tâm 10. Như vậy, biện pháp không phải là cái gì đó quan trọng.
Đồng chí lồng ghép các việc làm vụn vặt vào nghị quyết Đảng Thành phố rồi mở lớp hô hào quán triệt, hạ quyết tâm tại các cấp. Chỉ cần quyết tâm là được.
Về hành chính, công tác cán bộ, đồng chí là tác giả của các cú luân chuyển cán bộ. Thực chất là chạy chức chạy quyền. Ngày xưa chỉ chạy một lần, nay phải chạy hàng năm thậm chí hàng quý. Đại biểu HĐND đã nhiều lần đề cập nạn chạy chức chạy quyền tại HN nhưng tất cả lại đâu vào đấy. Thủ trưởng, người đứng đầu các đơn vị đều do một tay đồng chí cắt đặt. Chạy rồi thì phải gỡ vốn. Khi bị dư luận phanh phui về nạn chạy chức, ăn hối lộ, đồng chí nói tỉnh bơ: HN bôi nhưng không trơn. Ý là toàn bộ những cái sai đều do cấp dưới. Thử hỏi cái khoản mỡ nhờn đã bôi thì cuối cùng chảy đi đâu và ai ăn?
Về xây dựng và quản lý đô thị, HN càng ngày càng lem nhem, teo tóp. Các công viên, không gian công cộng bị thu hẹp. Nhà cửa không phép mọc lên công khai. Quỹ đất đô thị bị sử dụng bừa bãi, phí phạm, phá nát quy hoạch ổn định của Hà Nội. Tình hình giao thông thì ngày càng trầm trọng, bế tắc. Đích thân đồng chí chọn đồng chí Hùng làm giám đốc Sở GTVT Hà Nội mà đồng chí này không có chuyên môn giao thông. Việc can thiệp này của Bí thư đi ngược lại văn bản của Bộ trưởng Bộ GTVT quy định chức vụ Giám đốc các Sở GTVT phải có chuyên ngành về giao thông. Quy hoạch của thủ đô thì tủn mủn, manh mún chắp vá. GPMB thì bê bết, tiêu cực. Hễ đề cập đến GPMB là đồng chí lại hô quyết tâm rồi lên gân lên cốt cho toàn hệ thống chính trị vào cuộc tìm mọi thủ đoạn để đoạt đất của dân. Đồng chí không hề đi sâu tìm hiểu nguyên nhân sâu xa của khó khăn trong GPMB chính là do quyền và lợi ích hợp pháp của nhân dân bị xâm phạm.
HN là nơi ngốn gần ½ kinh phí xây dựng cơ bản của cả nước. Ngân sách bị ném vào hàng vạn hạng mục công trình một cách lãng phí. Những cây cầu mới xây hàng nghìn tỉ nay lại phải đập đi để xây cầu vượt khác hàng nghìn tỉ trên cùng vị trí. Xót xa chưa. Tuyến phố mẫu, chỉnh trang đô thị ngốn hàng chục nghìn tỉ mỗi năm mà HN càng ngày càng lem nhem. Dịp 1000 năm Thăng Long – Hà Nội, đồng chí Bí thư chỉ đạo ném hàng mấy chục nghìn tỉ vào nhiều công trình chào mừng mà nay đều thành biểu tượng của xuống cấp và lãng phí. Hà Nội có cần chào mừng 1000 năm Thăng Long bằng ngần ấy công trình hoành tráng rồi đắp chiếu không? Giao thông, bến bãi HN thì lộn xộn. Bến xe mọc lên theo cảm tính và lợi ích riêng của cán bộ quản lý. HN gần đây dẫn đầu cả nước về bẩn thỉu, úng lụt đô thị. Các dự án thoát nước hàng chục nghỉn tỉ, hiệu quả ra sao? Tất cả ai cũng đều rõ trừ đồng chí Bí thư..
Về kinh tế – xã hội: HN ngốn hàng nghìn tỉ của nhà nước cho công tác hành chính nhưng chỉ số cạnh tranh của HN liên tục bị rớt hạng … Dân và doanh nghiệp không ngớt kêu ca về thủ tục hành là chính của quan HN. Tình hình nghiêm trọng đến nỗi chính đồng chí Bí thư Thành ủy phải than (không biết than giả vờ hay than thật) là: “các nơi khác bôi trì trơn, HN bôi rồi cũng không trơn”. Nhiều công trình không quyết toán, không đánh giá hiệu quả. Các ông trời con như Hùng, Khôi tha hồ đốt tiền của dân … Nếu đứng trên cương vị lãnh đạo quốc gia, mà đồng chí làm như vậy thì sẽ dẫn đất nước này về đâu? Mê tín dị đoan phát triển mạnh. Ngay Ủy ban, Đảng ủy các cấp công khai … hội hè, lễ lạt cực kỳ tốn kém. Trường lớp thì xuống cấp. Năm nào cũng xảy ra nạn chạy trường, chạy thày, chạy cô. Tiêu cực cứ ngang nhiên xảy ra tại Thủ đô. Trong lĩnh vực y tế, việc ăn bớt vắc–xin của trẻ em tại Phòng tiêm chủng của Sở Y tế Hà Nội vừa qua đủ cho thấy tình hình y tế HN đã nát đến đâu.
Dân nghèo đô thị, nông dân không có công ăn việc làm. Một bộ phận lớn nông dân bị tước đoạt ruộng đất trong các chiến dịch GPMB, sau đó bị đẩy vào cùng cực vì mất hết đất sản xuất, mất sinh kế. Hơn 2 triệu nông dân cả Hà Tây cũ mất hết ruộng đất, không nghề nghiệp.
Về quản lý nhà đất: Hàng trăm dự án bất động sản chưa hoàn thành thủ tục pháp lý, chưa đền bù đã được ưu tiên “cưỡng chế” để rồi nay bỏ đất không. Đất đai đô thị đang bị hô biến. Ai xẻ thịt chợ 19/12? Ai xén công viên Thống Nhất? Ai cho phép hàng loạt các công viên, vườn thú được cho thuê đất làm nhà hàng, khách sạn? Quản lý đất nông thôn thì lỏng lẻo chồng chéo, tiêu cực. Hàng nghìn biệt thự công dạng 61 bị bán vô tội vạ và bán một cách bí mật. Tài sản nhà nước bị thất thoát vô cùng lớn. Rừng phòng hộ Sóc Sơn bị hô biến hàng trăm héc-ta để phục vụ các đại gia làm nhà vườn, công trình tiêu khiển. Trách nhiệm của ai? Đương nhiên trong này có cả khuyết điểm của đồng chí Nguyễn Phú Trọng (hồi còn ở HN), nhưng chính đồng chí Bí thư Phạm Quang Nghị phải chịu trách nhiệm lớn.
Lúc chưa được nhiều quyền tự quyết trong tay thì đồng chí Nghị đấu bằng được Luật Thủ đô để giành quyền và tiền từ các bộ ngành. Tưởng có Luật Thủ đô, Hà Nội sẽ cất cánh như lời hứa của đồng chí. Nào dè, từ ngày có Luật Thủ đô, Hà Nội càng nát. Mà lạ thật, khi xây dựng luật Thủ đô, đồng chí chỉ đòi quyền và tiền trong các mảng xây dựng cơ bản, đầu tư, tài chính. Chẳng thấy đồng chí đòi giành thêm quyền về văn hóa xã hội, tạo việc làm …
Vừa qua, thực hiện nghị quyết TW4 về phê và tự phê, Hà Nội làm rất rầm rộ và rốt cuộc thì mọi thứ đều tốt – cứ như trò đùa vậy. Nhìn nhận khách quan, đồng chí Phạm Quang Nghị chưa thấy hết trách nhiệm của người đứng đầu Đảng bộ Thủ đô, chưa nghiêm túc nhìn thẳng vào sự thật để khắc phục sửa chữa khuyết điểm. Người đứng đầu Đảng bộ đã vậy nên mặc dù HN bê bết mà đợt tự phê vừa qua cả Đảng bộ HN vẫn vững mạnh trong sạch … Thực tế cho thấy HN thực hiện nghị quyết TW4 theo kiểu “ngụy trang”. Kết quả tự phê bình và lấy phiếu tín nhiệm thì anh nào cũng tốt, cũng hay. Không lẽ theo đồng chí Nghị toàn bộ những tiêu cực, khuyết điểm nhãn tiền là do thế lực thù địch?
Còn nhớ trong trận lụt kỷ lục ở HN 2008, giữa lúc nhân dân đang điêu đứng khốn cùng vì thiên tai thì ngày 2/11/2008, khi trả lời phỏng vấn báo Vietnamnet, đồng chí Nghị nói: “Tôi thấy nhân dân ta bây giờ so với ngày xưa ỷ lại Nhà nước lắm. Cứ chờ trên về, chờ cung cấp cái này, hỗ trợ cái kia chứ không đem hết sức ra tự làm...”
Câu nói trên của đồng chí Phạm Quang Nghị với vai trò là Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Thành ủy HN là minh chứng sống động cho thấy con người thật, bản chất thật của đồng chí Phạm Quang Nghị. Vậy mà, Hội nghị Trung ương 7 lại có ý kiến cơ cấu đồng chí làm nhà lãnh đạo kế cận của Đảng để chèo lái quốc gia trong thời kỳ mới thì thật là nguy hiểm cho nhân dân, cho đất nước.
Thứ Năm, 9 tháng 5, 2013
NGÂN HÀNG NN BỊ LOẠN ÓC !

Chỉ trong chưa đầy hai năm từ khi trở thành lãnh đạo đầu bảng của Ngân hàng Nhà nước, ông Nguyễn Văn Bình đã dính líu trực tiếp về trách nhiệm đối với ít nhất hàng trăm ngàn doanh nghiệp phải giải thể và phá sản cùng tình trạng thất nghiệp lan tràn không thể thống kê ở Việt Nam.
Tháng 4/2013, lần đầu tiên từ khi chấp nhiệm chức vụ thống đốc, ông Nguyễn Văn Bình và Ngân hàng Nhà nước Việt Nam đã phát hành một văn bản chưa có tiền lệ: đề nghị Tổng cục An ninh II thuộc Bộ Công an phối hợp xử lý theo pháp luật vụ việc báo Thanh Niên đăng bài “Từ thống kê về Việt Nam của Hiệp hội vàng thế giới: “Rửa” vàng bằng cơ chế?”.
Công văn trên, không đóng dấu mật theo nguyên tắc bảo vệ nội bộ, được Ngân hàng Nhà nước tung ra trong một cuộc họp báo cùng ngày với bài đăng tải trên báo Thanh Niên, cho rằng bài báo đã “cố tình suy diễn, bóp méo hàng loạt chủ trương chính sách của Nhà nước về quản lý thị trường vàng, chuyển tải tới người đọc thông tin sai về cơ chế, chính sách của Chính phủ, Ngân hàng nhà nước, tạo sự hoài nghi đối với các chủ trương, chính sách quản lý thị trường vàng... của các cơ quan nhà nước”.
Đúng bảy năm sau vụ PMU18, một lần nữa tờ báo của Trung ương Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh có nguy cơ phải đối mặt với vành móng ngựa.
Chỉ nhẹ nhàng đề cập đến cơ chế tạm xuất - tái nhập vàng, cùng việc tham khảo những số liệu của Hiệp hội vàng thế giới, báo Thanh niên đặt ra câu hỏi phải chăng đã có một cuộc rửa vàng mang lại lời lãi khủng khiếp cho nhóm lợi ích.
Dù bài báo chỉ có vậy, song dường như cơ quan được xem là cánh tay phải của Chính phủ lại vẫn muốn “cánh tay phải của Đảng” không bị nhiễm những thói hư tật xấu của “lề trái”.
Bởi điều luôn bị xem là cố tật khó bỏ của Ngân hàng nhà nước và bản thân Thống đốc Nguyễn Văn Bình lại là thói quen mập mờ trong diễn giải thực trạng cùng những số liệu khá bất nhất.
Là một trong những quan chức cao cấp nêu ra nhiều hứa hẹn nhất, vào năm 2012 ông Bình đã thản nhiên khẳng định ông đã “làm những gì đã hứa”.
Một trong “Làm những gì đã hứa” của Thống đốc Nguyễn Văn Bình trong 20 tháng qua là thành tích “bình ổn thị trường vàng”.
Vàng: Lấy dân nuôi nó?Suốt từ tháng 10/2011 - thời điểm Ngân hàng Nhà nước chính thức phác ra đề xuất về đề án huy động vàng trong dân mà đã gây tranh cãi sôi động, cho tới nay ngay cả hoạt động nhập khẩu vàng của các doanh nghiệp cũng chưa từng được Ngân hàng Nhà nước công bố theo cách "minh bạch hóa", từ mà ngân hàng này dùng để trấn an dư luận.
"Điều luôn bị xem là cố tật khó bỏ của Ngân hàng nhà nước và bản thân Thống đốc Nguyễn Văn Bình lại là thói quen mập mờ trong diễn giải thực trạng cùng những số liệu khá bất nhất."
Ngay từ cuối năm 2011, giới chuyên gia phản biện đã rộ lên nhiều ý kiến phản ứng đối với sính ngữ “minh bạch hóa” của Ngân hàng nhà nước.
Nguồn cơn của việc thiếu minh bạch cơ chế nhập khẩu vàng, hiểu một cách đơn giản, là một khi người dân nắm được tình hình cung tương đương hoặc lớn hơn cầu, giá vàng trong nước sẽ bắt buộc phải “bám sát giá thế giới”.
Nhưng trong suốt thời gian gần hai năm qua, giá vàng trong nước đã không một lần “bám sát giá thế giới”. Hoàn toàn đảo lộn, bị nạn đầu cơ “bóp méo” và liên đới trực tiếp đến trách nhiệm báo cáo và phát ngôn của ông Nguyễn Văn Bình, giá vàng trong nước luôn duy trì một khoảng cách biệt rất lớn so với giá vàng quốc tế.
Khoảng cách đó lại chính là lợi nhuận của SJC - một công ty chủ lực về nhập khẩu và kinh doanh vàng mà vào cuối năm 2011, một số tờ báo trong nước đã “tiết lộ” về một mối quan hệ nào đó giữa Thống đốc Nguyễn Văn Bình với công ty đầy tiềm năng này.
Cũng vào cuối tháng 11/2011, trong buổi trả lời chất vấn trước Quốc hội, thống đốc Nguyễn Văn Bình lần đầu tiên tiết lộ ý định sẽ đưa SJC trực thuộc sự quản lý của Ngân hàng nhà nước và tập trung thế độc quyền sản xuất, kinh doanh vàng miếng vào công ty này.
Những nghi ngờ của dư luận về mối quan hệ thân thiết giữa ông Nguyễn Văn Bình và “tập đoàn độc quyền”’ SJC càng trở nên rõ rệt hơn theo thời gian. Không ít lần báo chí Việt Nam đã đề cập đến việc SJC có được những khoản lợi nhuận khổng lồ từ “cơ chế ưu ái” mà Ngân hàng nhà nước đã dành cho công ty này.
“Nhóm lợi ích vàng” cũng là thuật ngữ lần đầu tiên được phát lộ vào thời gian cuối năm 2011.
Người ta còn ngờ rằng giải pháp “lấy nó nuôi nó” - được thể hiện trong đề án huy động vàng của Ngân hàng nhà nước vào cuối năm 2011 - thực ra chỉ là một bức bình phong giúp cho các doanh nghiệp vàng có thêm thời gian để tiếp tục bán vàng giá cao, bao gồm vàng tự có và lượng vàng đã nhập khẩu, theo phương châm riêng của họ: lấy vàng nuôi vàng.
Tức giá vàng trong nước được các “ông lớn” trong giới kim loại quý điều chỉnh cuộc chơi theo trình tự: áp giá thấp để thu mua rồi mang đi xuất khẩu trong trường hợp giá thế giới cao hơn; giữ giá trong nước cao, nhập khẩu vàng về bán trong trường hợp giá vàng thế giới thấp hơn!
Nếu mọi chuyện đúng như quy trình khép kín trên, và trong thực tế lại có không ít biểu lộ cho thấy nghi ngờ trên là không thể khép kín, đã không hề có một quy trình khả thi nào về việc lấy vàng nuôi vàng, mà chỉ có thể là “lấy dân nuôi nó”.
“Nó” ở đây, không phải ai khác, chính là nhóm lợi ích vàng.
Vàng: chính sách thất bại hoàn toàn!Ngày 15/12/2011, ông Nguyễn Văn Bình, Thống đốc Ngân hàng Nhà nước đã được báo điện tử Vnexpress bình chọn là “Nhân vật của năm 2011”.
Cũng cùng thời điểm trên, nạn đầu cơ vàng lại tái diễn.
Ở một khía cạnh khác, ý nghĩa sâu sắc đã thể hiện một cách lộ liễu và thách thức. So với “tiêu chí” mà ông Nguyễn Văn Bình nêu ra khi mới nhậm chức thống đốc “chỉ cần giá vàng trong nước cao hơn giá vàng thế giới 400.000 đồng/lượng là có dấu hiệu đầu cơ”, điều có thể được gọi là “dấu hiệu đầu cơ” đã thường vượt gấp 10 lần chiều cao của chính nó.
Chiều cao đó lại là là chiều sâu lợi nhuận của kẻ đã tạo ra nó.
Trong khi đó, một trong những bản báo cáo của Ngân hàng Nhà nước đã nêu ra một đánh giá rất đáng lưu tâm: “Việc triển khai quyết liệt các giải pháp nhằm ổn định giá vàng và thị trường vàng trong nước đã góp phần đưa giá vàng trong nước bám sát với giá vàng thế giới; giới đầu cơ đã không còn khả năng thao túng thị trường”.
Nhưng cho đến tháng 4/2013, chênh lệch giữa giá vàng trong nước với giá vàng thế giới đã vọt lên đến mức kỷ lục: 7 triệu đồng/lượng.
Sự cải thiện hình ảnh theo chiều hướng tuột dốc của Ngân hàng Nhà nước cũng vì thế đã đi xuống từ tháng 10/2011 cho đến nay.
Bất kể Nguyễn Văn Bình đã trở thành “Nhân vật của năm 2011” hay tuyên bố “Làm những gì đã hứa”, cho tới nay người ta hoàn toàn dễ dàng nhận ra rằng với cách thức điều hành trên cương vị trọng trách về quản lý thị trường vàng của ông, nạn đầu cơ vàng vẫn còn nguyên những hàm ý sâu sắc của nó - liên quan đến những biến tướng về hình thể và không hề thay đổi về bản chất.
Chuyên gia phản biện kinh tế Lê Đăng Doanh đã phải thốt lên: “Có thể nói tất cả chính sách điều hành về thị trường vàng của Ngân hàng nhà nước áp dụng đến nay đã thất bại hoàn toàn!”
Con đường ngắn nhất để tự sát“Thất bại hoàn toàn” cũng hiện ra ở đoạn cuối con đường tín dụng.
Qua gần hai năm kể từ lúc ông Nguyễn Văn Bình nhậm chức thống đốc Ngân hàng Nhà nước, trong khi giá vàng và nạn đầu cơ vàng vẫn không ngớt nhảy múa theo một điệp khúc như đã được dàn xếp kịch bản, dòng chảy tín dụng vào khối doanh nghiệp và dân sinh lại chìm lắng không sủi tăm.
"Có thể nói tất cả chính sách điều hành về thị trường vàng của Ngân hàng nhà nước áp dụng đến nay đã thất bại hoàn toàn!"
Tiến sỹ Kinh tế Lê Đăng Doanh
Những cái Tết chính là tiêu điểm để đo đếm sâu xa nhất về hố phân cách người cười kẻ khóc.
Những ngày sát Tết 2012, hơi thở cuộc sống toát ra một hương vị lạnh lẽo và xa lạ. Phản ánh của báo chí đã mô tả về hàng trăm ngàn công nhân không có đủ tiền chỉ để mua vé tàu về quê. Nhiều thân phận làm thuê trở nên lạc lõng trong không khí phố phường đô thị.
Nguồn cơn của hơi thở ảm đạm cũng đến từ hàng chục ngàn doanh nghiệp, vốn đã vật vã trong suốt năm 2011 vì suy thoái kinh tế, không biết tìm đâu ra tiền để thanh toán đủ lương tháng cho người lao động.
Nhưng đó lại là những ngày mà nhân viên ngân hàng rạo rực tiền thưởng Tết - lên đến năm bảy chục triệu đồng cho mỗi đầu người.
Phần lớn các ngân hàng cũng đua nhau khoe sắc lợi nhuận nhiều ngàn tỷ đồng đã kiếm được “trên nỗi đau của người khác”.
Nỗi đau đó lại được khắc tượng ghi hình: việc lao đầu vào vay với mức lãi suất 21-23%/năm là con đường ngắn nhất dẫn các doanh nghiệp sản xuất đến chỗ tự sát.
Trong một năm trời từ giữa 2011 đến giữa 2012, thị trường tín dụng đóng băng và hầu hết các cánh cửa đối với doanh nghiệp cũng đều đóng chặt.
Ngân hàng biến người dân và doanh nghiệp thành con tin?
Bất chấp lời kêu cứu của đại bộ phận doanh nghiệp và ít nhất 55.000 doanh nghiệp không còn khả năng lên tiếng, mặt bằng lãi suất cho vay vẫn treo cao ở mức “không giống ai” - như nhận định của những chuyên gia luôn đau đáu về hiện tồn hệ thống ngân hàng Việt Nam một mình một chợ trên thế giới.
Vào quý 2 năm 2012, trừ BIDV, Vietcombank và một ít ngân hàng thương mại khác, số còn lại vẫn gần như đóng cửa với doanh nghiệp. Lý do? Họ chờ đợi những động thái mới của Ngân hàng Nhà nước.
Nhưng sự chờ đợi như vậy lại kéo dài quá lâu, cũng không hề diễn ra một hình ảnh “thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa” nào. Càng chẳng có một hy vọng nào cho sự hy sinh tự nguyện của các ngân hàng.
Những ngày gần Tết 2013, sức tiêu thụ hàng hóa giảm đến 30-40% so với thời gian gần Tết năm 2012 là một minh chứng điển hình. Cùng với sự sụt giảm về nhu cầu mua sắm là tỷ lệ hàng tồn kho tăng mạnh đến 20-30%.
Ngay cả những doanh nghiệp còn tiềm năng sản xuất vẫn nhìn rõ một nguy cơ nào đó có thể “chết trên đống tài sản của mình”.
Tết 2013 cũng là thời điểm mà số doanh nghiệp phải giải thể và phá sản đã được Ủy ban thường vụ quốc hội chính thức công bố: 100.000.
Độ trơ lì lợmTrong hơn một năm trời, các ngân hàng đã biến doanh nghiệp và người dân thành con tin của họ, nhưng chẳng bao lâu sau, ngân hàng lại trở thành nạn nhân của chính mình.
Từ trạng thái “khó khăn thanh khoản” vào năm 2011 như trần thuật không ngớt của Thống đốc Nguyễn Văn Bình, cho đến sự chuyển trạng thái đột ngột vào đầu năm 2012 khi “thanh khoản được cải thiện”, và tới giữa năm 2012 thì thanh khoản bỗng trở nên “dồi dào”, cùng với dấu hiệu phát lộ từ một số ngân hàng về trạng huống vốn tồn ứ ở mức cao.
Trong một cuộc họp của giới ngân hàng vào cuối tháng 3/2012, lãnh đạo của ACB - một ngân hàng tư nhân thuộc loại lớn nhất ở Việt Nam, đã tiết lộ một thông tin chưa có tiền lệ: ngân hàng này dư thừa đến 3 tỷ USD mà không cho vay được.
Sau đó, hàng loạt ngân hàng khác như Vietinbank, Eximbank, BIDV… đã thừa nhận về sự thật khó tưởng tượng như thế. Ước tính của chuyên gia cho thấy con số dư thừa vốn có thể lên đến khoảng 200.000 tỷ đồng.
Dư thừa vốn đã trở thành nỗi đau của những nhà giàu và của cả kẻ nghèo hèn không đồng xu dính túi.
Quá già hóa non - như một câu tục ngữ của người Việt. Vốn ngân hàng bị găm vào thế không thể tiêu thụ được, không chỉ do mặt bằng lãi suất cho vay vẫn treo rất cao, mà bởi điểm bùng vỡ đã bị giới ngân hàng đẩy vượt qua giới hạn của nó: nền kinh tế mất hẳn sức sống, vòng quay vốn trong hai năm 2011 và 2012 chỉ còn 0,8 lần so với 2 lần của những năm trước đó.
Nhiều doanh nghiệp phải thốt lên “không biết vay vốn để làm gì!”.
"Độ trơ của thị trường đã trở nên lì lợm - hệt như những khuôn mặt quan chức vẫn nhắc đi nhắc lại điệp khúc “đề phòng lạm phát”, nhưng lại không thiếu ý chí “vươn lên một tầm cao mới” ứng với giá xăng dầu và giá điện tăng vọt."
Đình đốn sản xuất cũng là thực trạng mà nền kinh tế cùng phần lớn các doanh nghiệp Việt Nam đang lâm vào, một thực trạng không thể phủ nhận được với tỷ lệ hàng tồn kho một số ngành lên tới 60-70%, sức sản xuất giảm đi 30-40%, bất chấp những con số vẫn thường cho thấy “những chuyển biến tích cực” về GDP hay chỉ số tăng trưởng ở một số khu vực, như báo cáo thường thấy của những ngành tham mưu đắc lực cho chính phủ như Ngân hàng nhà nước, Bộ kế hoạch và đầu tư, Bộ công thương, Bộ tài chính…
Hàng ngày, người dân đọc thấy nhan nhản trên báo chí các thông tin về ngành thủy sản, mía đường, da giày, cà phê, thép, xi măng, cá tra, tôm… đang trong tình trạng nguy cấp, với tỷ lệ bình quân đang lâm vào nguy cơ phải phá sản và ngừng hoạt động lên đến 30-40%, thậm chí có ngành đến 2/3.
Gậy ông đập lưng ông - lợi nhuận ngành ngân hàng toàn quốc vào đầu năm 2013 cũng đã bị sụt giảm đến hơn phân nửa so với một năm trước đó. Tại TP.HCM, tình hình lợi nhuận còn thê thảm hơn khi chỉ bằng 4% so với đầu năm 2012.
Độ trơ của thị trường đã trở nên lì lợm - hệt như những khuôn mặt quan chức vẫn nhắc đi nhắc lại điệp khúc “đề phòng lạm phát”, nhưng lại không thiếu ý chí “vươn lên một tầm cao mới” ứng với giá xăng dầu và giá điện tăng vọt.
Con tinPhải chăng để hạn chế lạm phát mà Ngân hàng Nhà nước đã thắt quá chặt dòng chảy tín dụng?
Một con số mà chỉ sau Tết Âm lịch 2012 mới lộ ra là vào trước tết, Ngân hàng nhà nước đã bơm khoảng 76.000 tỷ đồng cho các ngân hàng - một động thái được đánh giá là nhằm cứu thanh khoản của ngân hàng.
Một con số khác mà vào đầu tháng 4/2012 mới được tiết lộ là lượng tiền mà Ngân hàng Nhà nước bơm vào thị trường liên ngân hàng trước tết lên đến hơn 170.000 tỷ đồng.
Cùng với những tuyên bố về “thanh khoản dồi dào” của Thống đốc Nguyễn Văn Bình, con số bơm tiền của Ngân hàng Nhà nước cho một số ngân hàng thương mại là bằng chứng rõ rệt cho thấy ngân hàng không thiếu tiền. Chỉ có điều, nghịch lý ghê gớm lại xảy ra khi đa số thành phần khác của nền kinh tế không thể tiếp cận được nguồn tiền ấy.
Đó cũng chính là nguyên do vì sao nền kinh tế rơi vào suy thoái nhanh chóng cùng sức cầu xã hội gần như biến mất.
Một lần nữa, báo chí và dư luận phẫn nộ: phải chăng lãi suất và các nhóm lợi ích nào đó đứng đằng sau nó đang biến các doanh nghiệp sản xuất, người lao động và một phần không nhỏ nền kinh tế quốc dân thành con tin?
Và tại sao duy trì được trần lãi suất huy động nhưng không giảm được lãi suất cho vay?
Hơn ai hết, khoảng 2/3 số doanh nghiệp Việt Nam đứng trước nguy cơ thiếu vốn trầm trọng - một trong những tiền đề có thể dẫn tới phá sản và gây nhiều hệ lụy cho nền kinh tế.
Nhưng khác nhiều với các báo cáo của ngành ngân hàng về “giảm đáng kể”, lãi suất cho vay hiện thời vẫn được các ngân hàng duy trì ở mức 15-17%/năm. Song Ngân hàng Nhà nước lại không thể nào “điều tiết linh hoạt” được các ngân hàng thương mại để giảm lãi suất cho vay, với một trong những lý do then chốt mà báo chí tiết lộ là ngân hàng thương mại vẫn cần có thời gian để tiêu thụ lượng tín dụng đã huy động với “giá cao” trước đó.
Tình hình quay quắt như thế vẫn còn kéo dài cho đến nay, khi báo chí trong nước một lần nữa gào thét về chuyện “doanh nghiệp chết như ngả rạ”, còn thống đốc Ngân hàng Nhà nước đang khuấy động chiến dịch “bình ổn thị trường vàng” với một thông điệp chưa từng có “Chênh lệch giá vàng là thuộc về đất nước, thuộc về nhân dân”, và Chính phủ lại đang tìm cách hướng ngoại để có thể tham gia vào Hiệp định đối tác kinh tế xuyên Thái Bình Dương (TPP).
(Còn tiếp)
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)